LÀNG NỘN KHÊ TRÊN FACEBOOK
ĐĂNG ẢNH LÊN FACEBOOK RỒI LẤY LINK SANG BÀI VIẾT TẠI DIỄN ĐÀN SẼ ĐẢM BẢO ẢNH TỒN TẠI LÂU DÀI

Kết quả từ 1 tới 1 của 1
  1. #1
    NXH
    NXH đang offline
    Avatar của NXH
    Tham gia ngày
    Jan 2013
    Đến từ
    Nộn Khê
    Bài viết
    457
    Nhuận bút ($)
    7.655,68

    Cấp độ: 38 
    Kinh nghiệm: 1.355.284
    Cấp độ tiếp: 1.460.206

    Thích
    2.204
    Được thích 2.978 lần tại 457 bài

    Nộn Khê 550 Mùa xuân

    NỘN KHÊ 550 MÙA XUÂN
    Nhân dịp Làng Nộn Khê kỷ niệm 550 năm ngày thành lập Làng (1470 – 2020) và đón nhận danh hiệu “Làng Văn hóa kiểu mẫu”, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn một số bài thơ của người Làng Nộn Khê viết về quê hương trong thời gian gần đây, với mong muốn góp một phần nhỏ bé vào các hoạt động kỷ niệm của quê hương. Những bài thơ đăng lần này, không phải là những bài thơ chọn lọc; V́ trong những năm qua, đă có 4 tập THƠ NỘN KHÊ và nhiều tập chuyên san đăng hàng ngàn bài rồi. Với thời gian có hạn, chúng tôi chỉ đăng một số bài viết gần đây nhất; Rất mong mọi người thông cảm.

    Ban biên tập CLB Thơ Nộn Khê

    LỄ VĂN BÁO BẢN NĂM ĐINH MĂO – 1987
    Soạn giả : Phạm Phơn

    Nước có nguồn,
    Cây có gốc.
    Dân một làng nhớ gốc quê hương;
    Người một nước nhớ nguồn dân tộc.
    Đó chính là: t́nh, nghĩa, lễ, văn;
    Cho khác với: muông, cầm, thảo, mộc.
    Quê hương ta
    Trải đă bao đời
    Ghi trong kí ức.
    Nguyên gốc cũ: Lục Nộn, Sơn Nam;
    Từ thưở xưa: Lê triều Hồng Đức.
    Theo kế dinh điền;
    Phát huy tiềm lực.
    Biển bồi, biển mặn, ngăn đập, quai đê;
    Đồng ruông, dân cư, lập nên khu vực.
    Chiếm xạ Bùi công đặt móng xây nền;
    Kế canh Đinh công đồng tâm hiệp lực.
    Kế hoạch mở mang;
    Xóm làng đông đúc.
    Phát sinh ḍng họ, ngành ngành nảy lộc đơm hoa;
    Tụ hội thành phần, lớp lớp gom tài góp sức.
    Kinh tế chuyên nghề canh cửi nông tang;
    Văn hóa dựng nên thuân phong mĩ tục.
    Dân vốn hiền lương;
    Đất thành văn vật.
    Nhớ ơn tiên liệt
    Tục truyền từ cổ, giữ lễ trang nghiêm
    Báo bản hằng năm, văn c̣n sáng tỏ.
    “Phạt gai cắt cỏ
    Khai phá công đầu
    Quyết nên cơ sở
    Vững chắc dài lâu
    Lưu truyền công đức
    Hậu thế ghi sâu”
    Nhớ lại quê ta
    Xây dựng nên từ thưở ban đầu;
    Kể đă năm trăm năm có lẻ.
    Biết bao phen vật đởi sao dời;
    Từng mấy độ nương dâu, băi bể.
    Một cây đại thụ xanh tốt ngọn ngành;
    Mấy trận cuồng phong vững bền gốc rễ..
    Áy bởi dân ta
    Giàu ḷng yêu nước, yêu nhà;
    Vốn sẵn thịnh t́nh, thịnh ư.
    Khi non sông gặp buổi gian truân;
    Cùng dân nước ḥa chung ư chi.
    Từ thưở xưa
    Mưu đồ phục quốc, từng tụ hội Văn Thân;
    Lo sự CầnVương, đă gây đoàn nghĩa sĩ..
    Sang giai đoạn mới
    Lại theo đường Cách mạng phản đế, bài phong;
    Lại tiếp bước trường chinh, b́nh Tây, diệt Mĩ.
    Đóng góp đă nhiều: mồ hôi, sức lực lao công’
    Cống hiến c̣n hơn: tâm hồn, máu xương liệt sĩ?
    Đắp xây nên đất nước Cộng ḥa;
    Tô điểm lại non sông hùng vĩ.
    Ngày đại hội
    Báo bản dân ta.
    Đón xuân về rực rỡ cờ hoa;
    Mừng lễ hội vang lừng chiêng trống.
    Ngước trông lên
    Hương trầm nghi ngút cho dạ cảm hoài;
    Ánh nến lung linh để ḷng ngưỡng vọng.
    Nguyện với tiền nhân;
    Xin đáp đền đức cả ơn cao;
    Xin tỏ hết t́nh sâu nghĩa rộng..
    Quyết một ḷng xây dựn quê hương;
    Quyết gắng sức nâng cao cuộc sống.
    Giữ lấy nền văn vật trăm năm;
    Phát huy măi Nộn khê truyền thống.

    Phạm Phơn:

    ĐẤT CŨ QUÊ TA

    Đất cũ quê ta tự cổ truyền
    Nộn Khê danh địa đă thành tên
    Sơn Nam, Lục Nộn, nguyên từ ấy
    Hồng Đức, Lê triều khởi dựng nên
    Lễ nhạc y quan c̣n để dấu
    Phong trào cách mạng đă đi lên
    Kế thừa truyền thống xa xưa ấy
    Văn vật trăm năm giữ lấy nền

    Phạm Xuân Duyên
    ,
    XA QUÊ NHỚ TỔ

    Nh́n ḍng sông Mă nhớ Trinh giang
    Đường đất xa xôi chạnh nghĩa làng
    Man mác t́nh quê nơi viễn xứ
    Vấn vương cuộc sống chốn tha phương
    Ngắm hoa xuân nở ḷng thao thức
    Nghe pháo giao thừa dạ ngổn ngang
    Những muốn bay về nơi chốn cũ
    Vui xuân, bái tổ thỏa niềm riêng

    Đinh Thiện Giáo

    NHÀ VĂN HÓA LÀNG NỘN KHÊ

    Đây Nhà Văn hóa Nộn Khê,
    Gió đưa hương sắc, t́nh quê dạt dào.
    Cầu Kiều sớm tối tiêu dao,
    Bóng hồng thấp thoáng má đào đường mây.
    Ba sinh duyên nợ chi đây,
    Tiếng chim ca hót trên cây phượng già.
    Xuân về đua nở trăm hoa,
    Tao đàn thơ phú gần xa phẩm b́nh.
    Luận đàm nghĩa khí phân minh,
    Đài thiêng, nước biếc lung linh sóng trào.
    Trẻ già, trai gái tự hào,
    Tiếng tơ, tiếng trúc ḥa vào hồn thơ.
    Âm thanh suối chảy nguồn xưa,
    Nộn Khê sương tuyết nắng mưa vẫn t́nh.

    Phạm Hy

    HỘI LÀNG

    Hôm nay đưa em về hội làng
    Hành hương đất tổ buổi xuân sang
    Để em thêm ấm t́nh quê cũ
    Nơi đời đời cốt cách hiên ngang

    Em đếm đi em những luống cày
    Ruộng làng dằng dặc cánh c̣ bay
    Ông cha trăn trở bao ngày tháng
    Để lại cho ta cuộc sống này

    Em ngắm đi em ḍng sông Trinh
    Nghiêng nghiêng uốn khúc tự dâng ḿnh
    Ông cha đào đắp cho ta đó
    Con cháu ngày nay hưởng ngọt lành

    Vải Nuốn, em ơi, nức tiếng đồn
    Ngày nay chiếu cói dễ đâu hơn
    Cái hay nghề cói do nghề vải
    Ôi ! ông cha khôn thực là khôn

    Phải thế không em? Thực giản đơn
    Cái mà đời gọi chữ công ơn
    Chính là sức của người lao động
    Đổi bát mồ hôi lấy bát cơm

    Thắm t́nh thắm nghĩa ông cha
    Đinh ninh tấc dạ có ta có ḿnh
    Điện đèn tỏa sáng sân đ́nh
    Hội làng hội cả ḷng ḿnh ư ta

    Phạm Khuy

    CHUNG MỘT CHUYẾN Đ̉

    Cũng đ̣, cũng lái, cũng giờ sang
    Một bến, một sông, một nẻo đàng
    Những tưởng trăm năm sum họp măi
    Nào ngờ một bước bị li tan
    Đường trần diễn lắm cơn giông băo
    Cảnh thế gây bao cảnh đoạn tràng
    Phận đă lỡ rồi đành chịu vậy
    Ôm cầm thuyền khác quyết không sang

    Phạm Thế Phiệt

    XÚC CẢM T̀NH QUÊ

    Thấm thoát thời gian xóa tuổi thơ
    Trở về vui hội ngỡ trong mơ
    Trăng ngà chếch bóng soi người cũ
    Cầu mới nghiêng ḿnh đón bạn xưa
    Tóc bạc tưởng chừng xanh trở lại
    Mắt mờ vẫn cảm sáng như xưa
    Quê hương ấp ủ bao t́nh nghĩa
    Khiến kẻ xa nhà dạ ngẩn ngơ

    Bùi Đ́nh Quất

    GỬI GĂM

    Bút mực vẫy vùng hỡi khách thơ
    Ca lên các bạn, núi sông chờ
    Đời tươi, đời đẹp, đời no ấm
    Tất cả reo vui dưới bóng cờ
    Bút c̣n là súng bắn quân thù
    Đả phá dị đoan, hủ tục xưa
    Là đuốc soi đường đời sống mới
    Măt nh́n xa tắp hết âm u
    Mấy vần gởi gắm chút duyên thơ
    Khê thủy, Trinh giang sóng vỗ bờ
    Mừng đón “Bảng Kiều” cao giọng hát
    Nhà thơ ta lại gặp nhà thơ

    Phạm Xuân Thao:

    MÙA XUÂN QUÊ TÔI

    Mùa đông giá lạnh hết rồi
    Mâm non đă nhú đất trời ám lên
    Đủ màu hoa lá đua chen
    Xôn xao đón tết cổ truyền hàng năm
    Ở quê, người ở xa xăm
    Nghĩa t́nh thắm thiết viếng thăm nhau cùng
    Nước trong quả ngọt ấm ḷng
    Nhớ ai cày cấy khơi ḍng cho ta
    Tổ tiên công đức bao la
    Năm trâm năm ấy chưa xa t́nh người
    Mùa xuân nào phải ăn chơi
    Mùa trồng cây đức cho đời them xanh
    Cho ḍng nước ngọt trong lành
    Yêu quê ǵn giữ thanh danh quê nhà
    Hôm nay hội tụ gần xa
    Tràn đầy nghĩa cả, đậm đà t́nh thân
    Mặc cho tạo hóa xoay vần
    Người Nộn Khê vẫn quây quần hôm nay
    Mừng xuân chúc thọ vui vầy
    Chén thù chén tạc đầy vơi nỗi ḷng
    Xuân về tươi đẹp núi sông
    Xuân về hoa nở thơm bông quê nhà.

    Bùi Văn Tung:

    HOA QUỲNH

    Hoa Quỳnh khoe sắc giữa đêm sâu
    Để lại cho ai một nỗi sầu
    Đạo luật của trời chi khắc nghiệt!
    Thương người đau đớn suốt canh thâu
    Cánh hoa trắng muốt t́nh chung thủy
    Mới nở x̣e xong đă rũ rầu
    Cay đắng lửa ḷng trời dập tắt
    Kim giao trọn nghĩa mối t́nh đầu

    NGÔI NHÀ VĂN HÓA

    Ngôi nhà văn hóa Nộn Khê
    Lung linh hồ nước bốn bề vây quanh
    Đường Cao, đường gạch vây quanh
    Trên sân vận động bức tranh họa đồ
    Cầu cong, nhịp bắc mắt hồ
    Đêm thanh nguyệt dọi, càng tô sắc màu
    Khách du qua, dạ khắc sâu
    Ngôi nhà văn hóa tươi màu quê hương
    Một làng quê tựa phố phường
    “Văn hóa kiểu mẫu” lại càng vui hơn
    C̣n trời c̣n nước c̣n non
    Bách niên văn vật măi c̣n như gương
    Cháu con ở khắp bốn phương
    Hàng năm Báo Bản vấn vương quê nhà
    Mỗi năm nở rộ thêm hoa
    Về thăm quê nhà phấn khởi ḷng son

    Phạm Văn Vinh :

    QUÊ TA ĐỔI MỚI

    Quê ta nay thật đáng yêu
    Nông thôn xây mới bao điều đổi thay
    Nhà văn hóa được dựng xây
    Thường xuyên sinh hoạt nơi này đông vui
    Sân vận động điểm hẹn chơi
    Già năng dạo bộ, trẻ thời thể thao
    Ba trường nay đă tầng cao
    Quốc gia đạt chuẩn vui nào hơn đây
    Trạm xá thăm khám hàng ngày
    Người già trẻ nhỏ từ nay yên ḷng
    Khác xưa là những cánh đồng
    Dồn điền qui hoạch nuôi trồng đổi thay
    Nâng cao mức sống tưng đây
    Hộ nghèo đă giảm, hộ giàu lại tăng
    Nhà cấp bồn thay mái bằng
    Xóm quê cũng lắm nhà tầng vươn cao
    Lung linh điện sáng như sao
    Đường thôn ngơ xóm xe vào thuận ra
    Nước sạch về tận mọi nhà
    Hàng cây xanh mát quê ta thanh b́nh
    Quê hương giàu đẹp nghĩa t́nh
    Ai ai cũng thấy ḷng ḿnh yên vui

    MỪNG XUÂN, MỪNG ĐẢNG, MỪNG LÀNG

    Mừng xuân thời tiết dịu dàng
    Cỏ cây đua nở muôn vàn sắc hoa
    Mừng Đảng chín mươi năm qua
    Lập bao kỳ tích nước nhà vẻ vang
    Mừng vui phong cảnh của làng
    Phát huy truyền thống vững vàng Nộn Khê
    Mừng bà con ở xa quê
    Luôn luôn tâm huyết hướng về cố hương
    Mừng cho con cháu thân thương
    Học hành, lao động, đẹp đường công danh
    Nông thôn mới đă hoàn thành
    Nộn Khê sáng đẹp bức tranh một vùng

    Nguyễn Ngọc Bích:

    BÀI THƠ XẾP BẰNG ĐÁ

    (Gửi Phạm Hồng Đức)

    Năm ngoái về thăm anh
    Chuyện gia đ́nh bỏ dở?
    Tôi như thấu ḷng anh
    Xót xa t́nh mẫu tử.
    Xuân này, tôi trở lại
    Trước nhà, thêm núi non
    Xếp Trường sơn hùng vĩ
    Nghiêng nghiêng h́nh mẹ con
    Tôi nh́n ra nét chữ
    Ch́m sâu trong nét buồn.
    Giá ai uống cạn nước nguồn,
    Chắc là đứng tựa Trường sơn anh chờ!
    Ḷng nhớ đến chuyện xưa
    Miệt mài anh xếp tiếp
    Nào suối cạn, cổng trời,
    Đường ṃn mang tên Bác…
    Đánh giặc quên tháng ngày
    Núi rừng ôm giấc ngủ
    Cơn sốt qua đêm dài…
    Kỉ niệm dần sống lại
    Tương ḿnh đi trong mơ,
    Những năm trường kháng chiến
    Xếp…
    Xếp….
    Xếp măi…
    Thành bài thơ!

    CHỢ CỔNG Đ̀NH

    Rủ nhau về chợ Cổng Đ́nh
    Chợ nghĩa chợ t́nh, gợi nhớ mẹ cha
    Cổng Đ́nh bánh đúc, bánh đa
    Bán cái đậm đà, mua cái vấn vương…
    Cổng Đ́nh năm nhớ mười thương
    Xốn xang con cháu t́m đường về quê
    Cổng Đ́nh bánh khoái, bánh kê
    Cái chợ làng nghề vọng tiếng thoi đưa
    Cổng Đ́nh gióng mía, lát dưa
    Se lạnh gió mùa, xao xuyến lứa đôi
    Cổng Đ́nh mua cái bồi hồi
    Bán cho ai đứng ai ngồi chờ ai

    Phạm Thanh B́nh :

    NHỚ LÀNG

    Lứa chúng tôi
    Thuở thiếu thời
    Nghịch vô kể tận
    Ngóc ngách xóm thôn
    Là băi chiến trường chia phe tập trận
    Nào ổi, hồng, đào, cam, bồng, nhót mận...
    Chẳng kịp chín trên cành
    Mê mải chơi u, đánh khăng, bịt mắt trốn t́m...
    Mặc tàu bay giặc lộn nhào, gầm thét
    Tung tăng cắp sách đến trường
    Hồn quê là ǵ ?
    Hồi ấy chúng tôi chưa biết
    Làng với trẻ
    Trẻ với làng
    Như hơi thở tự nhiên
    Rồi một ngày kia…
    Ngượng ngùng gặp sóng mắt liếc sang
    Bầu má nóng, rộn ràng trống ngực
    Tôi xa làng
    Nào có ai khêu
    Mà nỗi nhớ xốn xang da diết
    H́nh bóng quê nhà và những người thân thiết
    Uà về trong giấc mộng đêm đêm
    Theo bước chân đi, dong ruổi khắp mọi miền
    Làng tôi hoà cùng muôn làng trên đất nước
    Chung một vầng trăng
    Chung một mặt trời
    Đến nay
    Hơn nửa đời người
    Mỗi lần về làng ḷng nao nao hồi hộp
    làng quê giờ không như thuở trước
    Đang vươn ḿnh, vững bước, bay xa
    Ánh sáng điện đèn lấn ánh trăng ngà
    Nông thôn nay đang thời đô thị hoá
    Hối hả ! đổi thịt , thay da
    Cuộc sống lên nhanh, đổi thay đến lạ !
    Sống giữa làng, mà như thể chiêm bao !

    Phạm Phú Cường:

    T̀NH QUÊ

    Chiều hè hóng mát bên hồ
    Sóng lăn tăn gợn, vỗ bờ lăn tăn
    Ngói hồng xen giữa cây xanh
    Nhà văn hoá - kết ngọt lành, yêu thương
    Mơ màng bóng liễu soi gương
    Đẩy đưa chùm phượng, vấn vương mây trời
    Hoa bằng lăng tím sắc tươi
    Nhịp cầu nhỏ, đón đưa người vào ra
    Hồn quê in dấu trong ta
    Nhớ quê là nhớ cây đa, mái đ́nh
    Điểm dân sinh, trọn nghĩa t́nh
    Dài theo năm tháng, rạng h́nh quê hương
    Dù ta đi khắp bốn phương
    Khi về, chỉ một quê hương để về
    Mơn man gió mát vỗ về
    Lẫn trong gió có t́nh quê dạt dào

    Bùi Văn Cừ:

    MỞ HỘI XUÂN

    Thắm cảnh hoa đào ấm tiết xuân
    Biết bao kỷ niệm sáng tinh thần
    T́nh yêu Tổ quốc thêm tha thiết
    Nghĩa cả quê hương thật thấm nhuần
    Uống nước nhớ nguồn ḷng hiếu thảo
    Đền ơn đáp nghĩa dạ tri ân
    Nộn Khê truyền thống, làng văn vật
    Báo Bản tiên hiền, mở hội xuân.

    Bùi Ngọc Chĩ:

    LÀNG QUÊ ĐÁNG SỐNG

    Dạo ngắm làng ḿnh lắm đổi thay
    Đường bê tông, gạch hết trơn lầy
    Nhà cao sơn mới lên san sát
    Ruộng lúa, vườn ao, xanh tốt cây
    Ngày nghỉ, ô tô khan chỗ đậu
    Nhiều nhà pḥng lạnh giấc thêm say
    Đạp xe, đi bộ, ra sân bóng
    Đất Nuốn, làng quê đáng sống đây

    Phạm Ngọc Dũng:

    MỜI EM ĐẾN THĂM QUÊ TÔI

    "Em chưa một lần đến đất Nộn Khê..."
    Nghe câu nói sao thân thương đến vậy
    Chuỗi ca từ cứ lang bang như lửa cháy
    Cảm nhận ḷng người, anh viết chỉ vậy thê
    Có lạ không em, làng Nuốn hay Nộn Khê
    Nghĩa là "Ḍng suối trẻ, nước trong tươi mát"
    Uống đi em, Làm vài ly cho đỡ khát
    Cho sạch tâm hồn rũ hết bụi hà san
    Hăy lắng tai nghe tiếng vọng của không gian
    Bên góc đ́nh làng hay cạnh chùa Nghiêm Khánh
    Đắm đuối cuồng quay, lứa đôi yêu say đắm
    Tiếng gọi sông Trinh vẫn thủ thỉ vỗ về
    Sáng sớm tinh sương nên rảo bước chợ quê
    Cảm nhận cái ngon của bánh đa bánh đúc
    Nồng ấm hoang sơ mùi cỏ cây rơm rác
    Thấp thoáng ai ca tích Dương Lễ Lưu B́nh
    Đi dạo đầu xuân nên dậy trước b́nh minh
    Để hồn ta nhập vào hội làng báo bản
    Lang thang đường Ṿng rồi ghé sang chợ Quán
    Đến cổng Đ́nh nhớ ngồi nghỉ chút chơi
    Văng vẳng tiếng ai "Kia Zơớ... Ố lời"
    Người ở xóm Cầu, xóm Chung hay làng đạo
    Thoang thoảng đâu đây mùi hoa xoan, hoa gạo
    Sắc hương cải vàng rực rỡ lối đi về
    Em sẽ biết nhiều việc ngày xửa ngày xưa
    Đất làng Côi Khê cách nay 500 năm trước
    Những ông tổ người Hà Nam đắp đê Hồng Đức
    Ngăn mặn lập làng khai sáng ấp đến muôn đời

    Nguyễn Quang Đán:

    MỪNG NGÀY LẬP LÀNG NỘN KHÊ

    Mừng xuân Canh Tư đă về
    Mừng ngày kỷ niệm Nộn Khê lập làng
    Năm trăm năm chục năm vàng
    Công ơn tiên tổ dân làng không quên
    Bùi Công đặt móng xây nền
    Đinh Công góp sức dựng nên xóm làng
    Tiền nhân khai phá mở mang
    Kế thừa hậu thế sửa sang bảo tồn
    Nét văn hóa đẹp măi c̣n
    Lưu truyền lớp lớp cháu con sau này
    Làng ta nay đă đổi thay
    Văn minh giầu đẹp hơn ngày đă qua
    Nhờ ơn tiên tổ ông cha
    Để giành quả phúc cho ta có phần
    Thường niên Báo Bản mừng xuân
    Nhớ ơn công đức tiền nhân đời đời.

    CHÚC MỪNG YÊN TỪ ĐẠT CHUẨN NÔNG THÔN KIÊU MẪU

    Chúc mừng xă Yên Từ ta
    Nông thôn kiểu mẫu mới là thành công
    Nộn Khê, Dân Chủ, Xuân Đồng
    Phúc Khê, Phúc Lại, Sa Lung, Quảng Từ
    Kết đoàn trách nhiệm vô tư
    Chung ḷng xây dựng Yên Từ Quê ta
    Đường làng, xă, xóm vào ra
    Nơi th́ gạch nhựa, nơi là bê tông
    Máy cày, máy gặt trên đồng
    Chiêm mùa lúa tốt, trĩu bông hạt vàng
    Nhà văn hóa xă khang trang
    Truyền thanh ba cấp ngân vang sớm chiều
    Yên Từ ai đến cũng yêu
    Đời sống văn hóa đă nhiều đổi thay
    Nhân dân nhà ở ngày nay
    Mái bằng, nhà gác dựng xây đàng hoàng
    Môi trường nước sạch cảnh quan
    Bồn hoa khắp nẻo, xă, làng đẹp xinh
    Nhân dân cán bộ nhiệt t́nh
    Dựng xây làng xă văn minh đẹp giàu.

    Phạm Xuân Đôi

    NHÀ GIÁO NGHỈ HƯU

    Nhà giáo về hưu sống với làng
    Lề xưa, nếp cũ sống an khang
    Khi vui nhấm nháp dăm ba quyển
    Lúc rảnh gật gù sáu bảy trang
    Kèm cháu học hành thêm mấy chữ
    Nhắc con chu đáo chỗ lân bằng
    Kiếm dăm ḥn đá về chơi núi
    Bạn đến, tha hồ ư sửa sang

    Phạm Hồng Đức:

    DỰNG NÚI NON

    Đánh giặc xong rồi dựng núi non
    Giang sơn thu lại cỏn c̣n con
    Nào ghềnh, nào thác, nào hang động
    Cũng suối, cũng khe, cũng lối ṃn
    Nguyện sẽ vun trồng hoa lá thắm
    Thề luôn giữ vững tấm ḷng son
    Mặc cho giông tố, dầu mưa nắng
    Nhưng vẫn xanh tươi, măi măi c̣n

    Nguyễn Gia Định:

    TRƯỜNG CA LÀNG NỘN KHÊ

    (Trích đoạn)

    Năm thế kỷ rưỡi đă trôi qua
    Hôm nay ôn lại bài ca dựng làng.
    Trầm hương nghi ngút quanh bàn,
    Hoa tươi sắc thắm, nhẹ nhàng hương bay.
    Những hàng câu đối thẳng ngay,
    Dưới thềm trống giục mở ngày hội vui
    Người vui,ḷng dạ bồi hồi,
    Hướng về tiên tổ những thời đă qua.
    Đất lành chim đậu thành ca,
    Tiếng thơm dựng nghiệp nở hoa muôn đời.
    Xuân sang bừng sáng đất trời,
    Cỏ cây hoa lá ngời ngời sức xuân.
    Xuân về ôn cố tri tân,
    Cho ḷng thêm vững,tinh thần thêm hăng.
    Tháng Giêng trong tiết trung tuần,
    Trẻ già trai gái quây quần bên nhau
    Ôn đời trước,hiểu đời sau,
    Giữ tươi bản sắc bền lâu đời đời
    1
    Nơi đây xưa biển và trời,
    Mênh mông sóng cả,ngút ngời mây cao.
    Nước sâu sâu mấy ngọn sào,
    Triều lên gió cuốn ào ào biển lay.
    Theo ḍng quy luật đổi thay,
    Biển lùi nhường chỗ đất dày phù sa.
    Một vùng đất mới hoang sơ,
    Ngổn ngang lau lách nhấp nhô băi lầy.
    Sơn Nam, Lục Nộn cử người,
    Lập quê hương mới trên nơi đất śnh.
    Mạn thuyền sóng vỗ lênh đênh,
    Thả neo dựng nghiệp đầu ghềnh cuối sông.
    Đắp đê,phạt cỏ,khoanh vùng,
    Đào ao, vượt thổ, ra công san nền.
    Khai mương, mở rộng đồng điền,
    Canh nông ,dệt vải cần chuyên rạng ngời
    Tiếng lành đồn khắp mọi nơi,
    Gần xa nô nức ,người người về đông
    Đồng ḷng xây dựng xóm thôn,
    Xây đ́nh dựng miếu suy tôn thành hoàng.
    Mở trường dạy học tại làng,
    Nâng cao dân trí tiến ngang kịp người
    Xóm làng no ấm vui tươi,
    Đói nghèo lạc hậu đẩy lùi càng nhanh.
    Đường làng mở rộng thênh thang,
    Gạch hồng lát thẳng từng hàng bổ cau.
    Cây trồng hai dăy đường cao,
    Xanh tươi thơ mộng như bao mối t́nh
    Hồ sen in bóng mái đ́nh,
    Đêm đêm trai gái tự t́nh dưới trăng,
    Hội làng khai mở đầu năm,
    Gần xa nô nức xốn xang say ḷng,
    Chợ Hôm hai buổi họp đông
    Vải em đắt giá,má hồng thêm xinh
    Dù ai Hà Nội , Bắc Ninh...
    Vẫn c̣n lưu luyến quê ḿnh Nộn Khê…

    NGHĨ VỀ NHÀ VĂN HÓA LÀNG

    Bồng bềnh nổi giữa hồ xanh ,
    Đó nhà văn hoá nghênh phong bốn mùa.
    Đầu hiên cành phượng đung đưa,
    Hè sang ra rả tiếng ve gọi bầy .
    Cầu cong đáy nước lồng mây,
    Bàn chân chạm bước đă ngây ngất người,
    Gió về hôn nhẹ làn môi
    Má hồng ,gót ngọc bồi hồi tim ai
    Mặt hồ gợn sóng cá vui
    Bức tranh thủy mạc nét tươi rạng ngời ...
    Quanh năm đầy ắp tiếng cười,
    B́nh thơ, ca hát cho đời thoáng hơn.
    Giữ ǵn truyền thống cha ông
    Nộn Khê văn vật lưu danh muôn đời.
    Vào Nhà văn hoá,xin mời!
    Bốn phương quư khách cứ chơi tùy ḿnh!

    Bùi thị Hải :

    NHỚ

    Th́ thầm hai tiếng Nôn khê
    Nghe như gió gọi ta về cố hương
    Nỗi buồn của khách tha phương
    Muốn về làng lắm nhưng đường lại xa
    Nhớ cha mẹ, nhớ quê nhà,
    Nhớ đường lát gạch cây đa mái đ́nh
    Nhớ cầu Nuốn, nhớ sông Trinh
    Nhớ đường cao, nhớ Cổng đ́nh chợ đêm
    Nhớ ngày buông nụ cười duyên
    Để ai đắm đuối lạc miền tương tư
    Vui buồn lẫn lộn chuyện xưa
    Nuốn khê ơi!... gửi hồn quê về làng

    Bùi Xuân Hải:

    LÀNG TÔI

    Quê cũ là Lục Nộn
    Quê mới là Côi Khê
    Hơn năm trăm năm trước
    Ra đời làng Nộn Khê.
    Năm Hồng Đức thứ nhất
    Cụ Tổ Bùi Công Mẫn
    Đă dừng chân nơi đây
    Cắt cỏ và phạt gai.
    Mượn tên bay cắm đất
    Định ranh giới dựng làng
    Bao mồ hôi đổ xuống
    Thấm đẫm vùng đất hoang.
    Cúi xuống, chân đạp đất
    Ngẩng lên, nh́n trời xanh
    Đây, ḍng Trinh trong mát
    Đây, Nộn Khê đất lành.
    Chim bay về làm tổ
    Người kéo đến xây thành
    Thời gian như nước chảy
    Bạc bao lớp đầu xanh.
    Cho cháu, con làng Nuốn
    Đời đời hưởng phúc lành
    Càng nhớ ơn Tiên tổ
    Ngàn sau vẫn vinh danh.

    Bùi Xuân Hướng:

    HỘI LÀNG

    Trung tuần tháng giêng về Báo Bản
    Vui xuân mới bè bạn gặp nhau
    Đ́nh Làng mái ngói đỏ au
    Người đi trảy hội bên màu cờ hoa

    Khách thập phương nơi xa cũng đến
    Thăm một lần yêu mến đắm say
    Trời xuân se lạnh mưa bay
    Bàn tay xiết chặt bàn tay ấm nồng

    Người xem múa lân, rồng đông đúc
    Nụ cười tươi hạnh phúc dâng trào
    Quê hương hưng thịnh vui sao
    Những ngày lễ hội dạt dào t́nh thân

    NỘN KHÊ 550 MÙA HOA

    Năm trăm năm chục mùa hoa đào
    Làng Nộn Khê tự hào đi lên
    Tiền Nhân "Công đức bất thiên "
    Khai hoang, khởi nghiệp dựng nên xóm làng.

    Đất địa linh mở mang trí tuệ
    Đời nối đời Hậu Duệ tô thêm
    Xuân Canh Tư đến bên thềm
    Làng quê hưng thịnh thỏa niềm ước ao.

    Trên phát động phong trào đổi mới
    Trẻ già cùng hồ hởi làm theo
    Công tŕnh mới mọc thêm nhiều
    Ḷng vàng thể hiện t́nh yêu quê nhà.

    Niềm vui mở rộng ra liên tiếp
    Một làng quê thuần Việt văn minh
    Nhiều phong cảnh đẹp hữu t́nh
    Bên Nhà văn hóa, ngôi Đ́nh Nộn Khê.

    Người xa xứ hướng về nguồn cội
    Trong những ngày lễ hội đầu xuân
    Quê hương nặng nghĩa ái ân
    Mừng ngày Báo Bản t́nh thân mặn nồng.

    Nguyễn Xuân Hoàng :

    EM HĂY VỀ THĂM QUÊ ANH

    Em có về Nộn Khê quê anh
    Thơ không tuổi, Làng đi vào năm tháng !
    Suối yêu thương chảy ngập tràn sáng láng
    Xuân đắm say, chiều khát vọng hoàng hôn !

    Lắng ḿnh trong thinh sắc bồn chồn
    Làn hương nhẹ bâng quơ d́u dịu tới...
    Chùa Nghiêm Khánh chuông ngân nga xa vợi
    Trước sân đ́nh rồng cuộn đón xuân sang !

    Em cùng anh rảo bước dọc đường làng
    Để ngắm cảnh thôn trang đang đổi mới
    Nhà văn hóa, kiêu sa trong ngày hội
    Đứng soi ḿnh trên sóng nước trong xanh.

    Em có về Nộn Khê cùng anh
    Thời đổi mới, nhà tranh thành của hiếm
    Kênh bê tông tưới ruộng đồng phát triển
    Điện sao xa bừng sáng tới muôn nhà !

    Làng văn hóa, niềm hạnh phúc quê ta
    Ngày Báo Bản con cháu về tụ hội
    Bao thế hệ, cháu con cùng tiếp nối
    Tấm ḷng thành dâng công đức tổ tiên.

    Người vào ra tấp nập như nêm...!
    Những cô gái dịu hiền như cây lúa.
    Đêm Hội Xuân em sẽ thành Công Chúa
    Hát : người ơi...ngươi ở...đừng về!

    MÙA XUÂN MỚI ĐANG VỀ

    Mùa đông năm nay,
    Rét nhiều, đều đều và rất ngọt
    Không căm căm tê buốt như mọi khi
    Trên đường Làng vẫn đông đúc người đi
    Nắng vẫn trải như tăng thêm hơi ấm
    Đường cái lớn, xe ầm ầm tấp nập
    Báo cho ta một cái Tết đang về
    Xuân đang đến rồi, các bạn có lắng nghe?

    Ở khắp nơi trên mọi miền Tổ Quốc
    Những lớp trẻ xa nhà có đợi xuân sang?
    Ở miền quê cô bác, họ hàng
    Đang bận rộn đón con về tổ ấm
    Các con xa, những tháng ngày lăn lội
    Khi trở về sưởi ấm mái t́nh thương
    Để cùng vui với cái tết khiêm nhường
    Với:“Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ
    Cây nêu, tràng pháo. bánh chưng xanh”c̣n đó
    Các con về, hồn dân tộc cũng về theo
    Làng quê ta chẳng c̣n cảnh đói nghèo
    Nhưng tết đến, quê hương luôn chờ đợi
    Dù cuộc sống có bao nhiêu thay đổi
    Khi xuân về vẫn mong cảnh chung vui.
    Làng quê ta nay đă khác xưa rồi
    Bộ mặt nông thôn đang dần dần đổi mới
    Đường bê tông thay mặt đường lầy lội
    Trường cao tầng, trạm y tế khang trang
    Bốn xóm đă xây nhà văn hóa đàng hoàng
    Câu lạc bộ thơ làng quanh năm hoạt động
    Xung quanh làng, những cánh đồng trải rộng
    Năm hai mùa, lúa trĩu hạt nặng bông
    Ngày lại ngày, những biệt thư cao tầng
    Dần thay thế những nhà tranh xưa cũ
    "Làng Chữ thập", với ngôi đ́nh cổ
    Đang chuyển ḿnh cùng đất nước vào xuân
    Đời sống nhân dân đang đổi mới dần dần
    Đón gió mới bốn phương hội tụ
    Nay dân ḿnh đă đồng đều no đủ
    Và tiếng cười đă rộn ră làng quê…

    Hăy lắng nghe, Mùa xuân mới đang về!

    NÓI CÙNG EM
    (Viết về Nhà văn hóa Nộn Khê)

    Anh đă cùng em qua bao mùa mưa nắng
    Khi nồng nàn, lúc mộng mị giữa ḍng trôi
    Trời vẫn xanh và cuộc sống nổi sôi
    Vẫn ấm áp một t́nh yêu nồng cháy.

    Vẫn lai láng khi b́nh minh thức dậy
    Vẫn ngọt ngào giữa trăng sáng lung linh
    Ve râm ran, Phượng thắp lửa chung t́nh
    Để xa cách luôn nhuốm màu nhung nhớ.

    Phải chăng em khi muôn trùng cách trở?
    Ta vẫn thường theo dĩ văng quay về
    Nặng nghĩa t́nh với mảnh đất làng quê
    Và nuối tiếc những chuỗi dài kỷ niệm.

    Em có biết cuộc đời là thiên biến
    Đến h́nh hài rồi cũng phải đổi thay
    Nhưng ḷng anh th́ không thể chuyển lay
    Để t́nh ta vẫn nồng nàn măi măi.

    Bùi Thị Xuân Hương

    QUÊ HƯƠNG

    Hai tiếng quê hương rung động mỗi tâm hồn
    Như là gió đưa hương đồng thoang thoảng
    Bao tiếng chim hót vui từ buổi sáng
    Và ánh trăng vằng vặc những đêm thu
    Là tấm ḷng nhung nhớ lúc xa quê
    Nỗi khao khát được trở về với mẹ
    Nơi máu xương của bao nhiêu thế hệ
    Đă hiến dâng để xây dựng đất này
    Từ xa xưa ông cha ta đă tới đây
    Khai khẩn đất hoang dựng lên quê mới
    Từng bước chuyển ḿnh mỗi ngày đi tới
    Ấm no vẻ đẹp gương mặt làng quê
    Có biết chăng những người con Nộn Khê
    Hăy xứng đáng với tấm ḷng mong mỏi
    Và niềm tin hứa hẹn mỗi chúng ta
    Mùa xuân về đất nước thắm ngàn hoa
    Và nhịp sống càng tưng bừng rộn ră
    Từ bốn phương con cháu xa trở về quần tụ
    Mang trong ḷng sâu thẳm tiếng quê hương.

    Nguyễn Thu Hương:

    LÀNG NUỐN QUÊ TÔI

    Xe dừng xuống tại Đường Ngang
    Kia cây cầu Nuốn cuối làng Nộn Khê
    Sông Trinh ôm trọn triền đê
    Một vùng kư ức ùa về trong tôi
    Ḱa con đường gạch đây rồi
    Men theo trí nhớ chao ôi dạt dào
    Thỏa ḷng mong đợi khát khao
    Mái đ́nh ao Xưởng nơi nào đẹp hơn
    Chợ quê rung động tâm hồn
    Dù đi trăm hướng vẫn luôn nhớ về
    Câu lạc bộ làng Nộn Khê
    Quanh năm nước biếc bốn bề xanh trong
    C̣n vang vọng măi trong ḷng
    Chuông chùa Nghiêm Khánh cầu mong thái ḥa
    Đền thờ thánh, đàn vọng xa
    Ao sen hương ngát, gốc đa, giếng làng
    Cổng làng rộng mở thênh thang
    Đón người về dự hội làng ngàn năm
    Tháng giêng mười bốn cận rằm
    Đêm hội ẩm thực dưới trăng gọi mời
    Bánh đa bánh đúc ai ơi
    Mời anh mời chị ngồi xơi miếng trầu
    Trăm nguồn sông chảy về đâu
    Người làng bốn xóm Thượng, Cầu, Chùa, Chung.
    Hẹn ngày báo bản trùng phùng
    Nghe lời di huấn sử chung dựng làng
    Ngàn năm văn hiến vẻ vang
    Tự hào người Nuốn, gốc làng Nộn Khê.

    Bùi Duy Hiển

    T̀NH THƠ

    Yêu em anh đến với thơ làng
    Cảm xúc ban đầu cứ xốn sang
    Con tim không nói thành thơ được
    Tâm sự cùng em giấc mộng vàng
    Từ ấy yêu em đời thấy vui
    Để hồn anh dào dạt đầy vơi
    Tứ đẹp lời hay muôn sắc thắm
    Vần thơ lấp lánh ánh sao trời
    Say em vất vả trắng đầu râu
    Trán nhăn má hóp suốt canh thâu
    Uống cạn hồn em chum rượu ngọt
    Áng thơ hay lóe sáng trong đầu
    T́nh cảm đôi ta thật ái ân
    Sẻ chia cuộc sống rất chân thành
    Niềm vui khao khát nâng hạnh phúc
    Đêm dài thao thức gọi b́nh minh

    LÀNG TÔI

    Tôi sinh ra, Làng đă có rồi
    Dấu tích con đê năm trăm năm mươi tuổi
    Tôi lớn lên! Làng cứ rộng thêm dần
    Ngơ xóm, đường thôn chung về một mối
    Hoa sen, thơm ngát ao đ́nh
    Chợ cổng đ́nh, nhịp sống dân sinh
    Được tái hiện vào những ngày Báo Bản
    Làm phong phú thêm văn hóa quê ḿnh
    Báo Bản tri ân, nhớ về nguồn cội
    “Công đức bất thiên”,Văn hóa ông cha để lại
    Nhắc nhở cháu con
    Gương sáng giữ ǵn soi
    Văn chỉ xưa, thờ t́nh thần Không Tử
    Làng Nộn Khê lấy đạo học làm nền
    Mở mang trí tuệ
    Vững bước đi lên
    Cả những khi chiến tranh giặc giă
    Lúc chuyển nghề, cuộc sống gian truân
    Người Nộn Khê lao động chuyên cần
    Yêu Làng, đánh giặc, giữ nước
    Cần kiệm, hạt gạo, củ khoai
    Nuôi con ăn học nên người
    Cuộc sống đời vui
    Rạng danh tên tuổi
    Tên đất, tên làng vang khắp mọi nơi
    Làm hành trang bước vào đổi mới
    Vượt qua khó khăn thách thức đi lên
    Trăn trở t́m nghề mưu sinh cuộc sống
    Trong ngày vui Báo Bản
    Thắp nén hương thơm
    Báo công tiên tổ
    Rằng tự đất này sinh ra
    Con cháu tài hoa cống hiến cho đời
    T́nh quê nồng hậu
    Tha thiết khôn nguôi
    Đi xa cả đời vẫn nhớ!

    Nguyễn Đức Kế

    CÂY ĐỜI

    Hỏi có cây nao mài chẳng già
    Mơi ngày cành lá một vươn xa
    Bốn mùa nảy lộc chồi xanh biếc
    Mưa nắng tháng ngày vẫn nở hoa

    Hỏi có cây nao măi chẳng già
    Thưa rằng có phải Nộn Khê ta
    Càng cao tuổi tác càng sung sức
    Măng mọc thay tre giữ nếp nhà

    Gốc rễ Nộn khê tự thuở nào
    Phù sa lắng đọng đất tôn cao
    Ruộng đồng màu mỡ người đông đúc
    Hoa trái sum xuê vị ngọt ngào

    Cây đời măi măi vẫn xanh tươi
    Ấp ủ nâng niu những cuộc đời
    Cộng khổ đồng cam cùng đất mẹ
    Quê hương có nhớ mới nên người.

    Bùi Thị Kư:

    QUÊ MẸ

    Nộn Khê đất mẹ đây rồi
    Về quê ḷng thấy bồi hồi xôn xao.
    Mừng vui cảm động dạt dào
    Quá vui đến nỗi lệ trào mưa xa.
    Biết bao năm tháng xa nhà
    Đời con gói trọn bao là nhớ thương.
    Đă từng trăn trở đêm trường
    Chỉ mong mau được hồi hương một ngày.
    Về đây ḷng thấy vui thay
    Làng quê pháo nổ, cờ bay rợp trời.
    Tổ tiên công đức sáng ngời
    Rộng ḷng đón biết bao người con xa.
    Đất quê t́nh nghĩa mặn mà
    Thủy chung hào hiệp, đó là Nộn Khê.
    Ra đi mong đợi ngày về…

    Hoa Lan:

    QUÊ HƯƠNG TÔI

    Quê hương tôi tên gọi đất nộn Khê
    Chạnh ḷng ai người lữ khách đi về
    Một rong ngơ cũng say ḷng thi sĩ
    Một bờ tre cũng để nỗi vấn vương.

    Quê hương tôi một địa danh nhỏ bé
    Đă sinh ra những tiến sĩ vang lừng .
    Chỉ vậy thôi cũng đủ nghĩa hiếu trung
    Đủ e ấp những vần thơ dân dă

    Quê hương tôi chẳng có chị khác lạ
    Cũng chỉ những cỏ cây hoa lá
    Những cây đa giếng nước sân đ́nh .
    Đường làng tôi gạch lát thật xinh

    Nghề truyền thống, thảm đay chiếu cói
    Bao đời xưa vẫn không thay đổi
    Vẫn giữ nguyên cổ kính làng nghề
    Làng tôi đó Nộn Khê yêu dấu !

    Bùi Xuân Lâm

    LÀNG NUỐN

    Tôi sinh ra , làng có tự bao giờ
    Hai tiếng Nộn Khê dù hơi khó gọi
    Hai tiếng thân yêu, từ khi tập nói
    Gắn bó đời tôi, như cơm áo thường ngày

    Giữa muôn vàn kỷ niệm thơ ngây
    Làng tôi đó như một điều kỳ diệu:
    Ngôi đ́nh cổ, nơi đây, thời niên thiếu
    Là trường học đầu tiên chúng tôi bước vào đời

    Lớp lớp chúng tôi tung cánh bốn phương trời
    Vẫn tha thiết hướng về tổ ấm
    Có những lúc tận miền sâu thẳm,
    Làng quê xưa lam lũ đói nghèo

    Lại hiện về, với tiếng thoi reo
    Tiếng đập vải, như tiếng tim thổn thức.
    Người thợ dệt làng tôi tháng năm khó nhọc
    Ngâm sợi, dáo hồ…dệt những tấm buồn vui

    Tấm vải Nuốn Khê theo suốt cuộc đời
    Lúc nằm xuống lại làm vải liệm!
    Người thợ thủ công một đời cần kiệm
    Tay trai sần v́ sợi chỉ mũi kim

    Chuyện làm ăn như một cuộc săn t́m
    Hết canh cửu nay lại nghề chiếu thẩm
    Lúc tạnh nắng, cũng khi mưa ảm đạm
    Suốt bốn mùa cặm cụi với bàn khâu…

    Nhưng dù tôi mặt hướng về đâu
    Là cũng muốn cho cuộc đời bay bổng
    Cho tấm thảm đi xa dậy sắc màu sự sống
    Và t́nh yêu thấm đượm những chân trời
    Cái t́nh yêu thầm lặng của quê tôi,,,

    Tôi c̣n nói ǵ đây về Làng Nuốn?
    Làng thủ công tôi, trong ḍng đời cuồn cuộn
    Vẫn vững tay nghề giong ruổi dài lâu
    Khi trời xanh khoáng đạt mở trên đầu!

    HỘI XUÂN

    Tháng giêng, Làng Nuốn hội xuân,
    Trẻ già náo nức, xa gần xôn xao.
    Niềm vui như sóng dâng trào,
    Đông qua, lạnh hết, nắng đào hừng lên.
    Nắng về cho má em duyên,
    Cho đồng làng, lúa lại lên xanh rờn.
    Em ơi, sao nỡ giận hờn?
    Ḿnh nghèo, vẫn đậm đà hơn t́nh người!
    Làng ḿnh mấy đận buồn vui,
    Nhịp đời vẫn cứ sinh sôi không ngừng!
    Hội xuân trống cứ vang lừng!
    Người vui trẻ lại tưởng chừng đôi mươi!
    Anh đi trong tiếng em cười,
    Màu xanh ánh mắt thay lời của ai.
    Dặm xa ngày rộng tháng dài,
    B́nh minh rạng rỡ chân trời đợi ta!

    Bùi Lịch:

    THĂM QUÊ ANH MỘT NGÀY MƯA

    Em lại về thăm quê anh trong ngày mưa tầm tă
    Nước ngập băng đồng, cá rô lóc triền đê.
    Nơi anh đă ra đi và những muốn trở về
    Có bát canh cua và dưa cà muối mặn
    Niêu cá kho Mẹ ủ trấu thơm lừng.
    Gian bếp nhỏ nồng nàn ngô nếp nướng
    Sắn, khoai lùi gắn chặt tuổi thơ.
    Nơi có những cánh diều mơ ước
    Biển lúa vàng tít tắp trời xa.
    Nơi có ḍng sông bốn mùa ngân nga hát
    Có con thuyền neo đậu bến quê...
    Trong cơn mưa
    Càng thấy thương quê ḿnh đến thế
    Mảnh đất dịu dàng níu giữ trái tim em !
    Đây những con đường lát gạch thân quen
    Đây những con đường dầm mưa dăi nắng
    Đă cũng anh những buổi tới trường ?
    Trong sự thành công
    Không thể thiếu những ngày vượt khó
    Bao nước mắt, mồ hôi, vất vả nhọc nhằn
    Hôm nay, Mẹ được tự hào vè anh
    Và em cũng thế
    Luôn vững vàng anh nhé !
    Dẫu có bận cũng tranh thủ về thăm mẹ
    Bởi quỹ thời gian của mẹ không nhiều.
    Bên này quê anh, bên kia quê em
    Hai miền quê chung một miền thương nhớ
    Dẫu có đi xa vẫn mang nhiều trăn trở
    Thương một miền quê ăm ắp t́nh người !!!

    Thanh Liễu:

    MỜI ANH ĐẾN VỚI QUÊ EM

    Em sẽ mời anh đến với quê em
    Ăn gị trứng với món nem lá ổi
    Bánh Lùng nóng vừa ăn lại vừa thổi
    Bánh Đúc riêu, phiên chợ tối hội làng.

    Em sẽ mời anh dự hội xuân sang
    Ngày Báo Bản vui cả làng quà vặt
    Ngắm ḍng Trinh nước nhẹ trôi trong vắt
    Nối đôi bờ liền các mạch xă bên.

    Em sẽ đưa anh ṿng lại cửa Đền
    Xuống Miếu Nam gần sát bên Dân Chủ
    Tới Đ́nh Làng dâng nén nhang bày tỏ
    Khấn Thành Hoàng hăy phù hộ muôn dân.

    Mời anh qua câu lạc bộ một lần
    Cây cầu nhỏ nâng bàn chân lữ khách
    Thăm bốn xóm trục đường đi lát gạch
    Bao cảnh quan đẹp trong mắt mọi người.

    Em sẽ cùng anh đi đến một nơi
    Đường hoa đẹp không biết lời diễn tả
    Sân vận động nhiều tṛ chơi vui quá
    Khách du xuân từ mọi ngả tựu về.

    Mời anh vào chùa Nghiêm Khánh Nộn Khê
    Làm công đức lối đi về thanh thản
    Cảnh quan đẹp chắc là anh viên măn
    Miền quê em như một áng thơ t́nh.

    Thật tự hào một vùng đất đẹp xinh
    Làng Văn Hóa Nộn Khê ḿnh văn vật
    Luôn lưu giữ một chữ t́nh hơn nhất
    Anh về rồi muốn đan chặt ṿng tay.

    NỘN KHÊ MỘT LỐI ĐI VỀ

    Đường làng, ngơ xóm đẹp mê
    Nông thôn đổi mới khác chi thị thành
    Nộn Khê đáng sống quê ḿnh
    Chung, Chùa, Cầu, Thượng gái xinh trai tài.

    Làng ḿnh có một không hai
    Cụ già nho nhă rất tài họa thi
    Nơi đây mảnh đất làng nghề
    Trồng dâu dệt vải khắc ghi một thời.

    Thủ công làm cói tuyệt vời
    Bàn tay mềm dẻo xây đời ấm no
    Hết thời bao cấp...đắn đo
    Phát huy trí tuệ tự lo cho ḿnh.

    Doanh nghiệp từ đó phát sinh
    Bà con đùm bọc, quê ḿnh đi lên
    Tiếng vang trên khắp mọi miền
    Làng quê đáng sống cảnh tiên khó b́.

    Ăn gị trứng, tới Nộn Khê
    Bánh đa, bánh đúc t́m về nơi đây
    Làng tôi có món bánh dày
    Người xưa truyền lại đến nay vẫn c̣n.

    Nem chua, nem thính tuyệt ngon
    Bún sợi, bún lá tiếng đồn ngon ghê
    Tự hào Dầu Lạc Nộn Khê
    Đă từng chân bước sơn khê dặm trường.

    Là người con của quê hương
    Không sao quên nổi con đường Nộn Khê
    Trong tâm in đậm lối về
    Báo ân, báo đức đă ghi đáy ḷng.

    LÀNG QUÊ ĐÁNG SỐNG

    Nghe nói rằng làng anh đẹp mê li
    Người thanh lịch em muốn về thăm quá.
    Xuân kề cận, con tim hồng rộn ră
    Muốn được nh́n những cảnh đó cùng anh.

    Nghe nói rằng Làng Nuốn đẹp như tranh
    Người nơi đó rất hiền lành đúng mực
    Nếu tṛ chuyện dù chỉ là một lúc
    Mến mộ ngay tim rạo rực muốn gần.

    Nghe nói rằng ở nơi đó nhiều dân
    Đồng ruộng ít nên có phần vất vả
    T́m công việc mồ hôi rơi lă chă
    Chạy khắp nơi lao động chả thấy giàu.

    Nghe nói rằng người Làng Nuốn bảo nhau
    Học thật giỏi để bắc cầu trí thức
    Ra cuộc sống sẽ thoát đời cùng cực
    Rồi quay về đắp cao bục nhân văn.

    Nghe nói rằng người Làng Nuốn tinh anh
    Trai gái giỏi làm món ăn thật khéo
    Nem, gị, chả, hành cuốn, ăn mới hiểu
    Đặc sản làng chuyên đem biếu người thân

    Nghe nói rằng làng mở hội hằng năm
    Lễ Báo Bản người kín sân vận động
    Đường chật chội dân các nơi về ngóng
    Vui chợ đêm gặp nhau bỗng níu vào

    Nghe nói rằng câu lạc bộ giữa ao
    Đang xây lại để đón chào năm mới
    Nhà tài trợ cùng dân quê hồ hởi
    Trẻ đến già cùng lời nói đồng tâm.

    Nghe nói rằng chùa Nghiêm Khánh đầu năm
    Cả làng đến cúng đêm rằm giải hạn
    Cùng cầu nguyện cho toàn dân may mắn
    Nét văn minh đă in đậm nơi này.

    Nghe nói nhiều, em càng thấy đắm say
    Em muốn được thỏa ḷng này, ngưỡng mộ
    Em muốn được làm cô dâu về đó
    Nơi “Làng quê đáng sống” ở Yên Từ.

    GỬI NHỚ VỀ EM

    Em đến rồi lại vội vă xa anh
    Chưa nói hết chuyện để dành bỏ ngỏ
    Bởi xa cách khoảng trời...anh cất nó
    Lời thầm th́ anh đành bỏ vào tim.

    Em trở về anh thấy được vui thêm
    Như trẻ lại nên muốn t́m h́nh bóng
    Hạt xuân đă gieo vào anh khát vọng
    Để đêm nào mắt cũng ngóng t́m nhau.

    Em đi rồi, anh bỗng thấy nhói đau
    Hồn thơ thẩn tim nát nhàu thương nhớ
    Vào Facebook, tin nhắn luôn chờ mở
    Bật ánh đèn t́m em có bên không.

    Em xa rồi anh bỗng thấy mông lung
    Chợt nhận thấy ḿnh chưa cùng lối cũ
    Ngày khờ dại ta đă hằng ấp ủ
    Muốn sau này măi ươm nụ cười duyên.

    Em đi rồi anh thầm khẽ gọi tên
    Trong giấc ngủ, rồi những đêm se lạnh
    Ḷng tự hỏi...sao cuộc đời chóng vánh
    Xế chiều rồi vẫn đơn lạnh niềm riêng.

    Phạm Xuân Mệnh:

    NHỚ LÀNG

    Làng ta có dải sông Trinh
    Xa xa núi Bảng đă thành ư thơ
    Chuyên nghề dệt vải từ xưa
    Nay chuyển nghề cói cơm no áo lành
    Mọi người đều được học hành
    Cụ già sinh hoạt tinh thần thảnh thơi
    T́nh sâu nghĩa nặng ơn Người
    Có công xây dựng cuộc đời ấm no
    Ghi sâu công đức Bác Hồ
    Sản suất tiết kiệm chăm lo chuyên cần
    Bảo vệ, xây dựng hoàn thành
    Vui chung làng xóm đẹp t́nh nước non
    Cho dù sông cạn đá ṃn
    Làng ta đă nguyện sắt son một lời
    Có đi xa cách muôn nơi
    Cội nguồn, tiếng ấy của người Nộn Khê.

    Trần Thị Nhiệm:

    VỌNG TIẾNG THOI ĐƯA

    Đường làng lát gạch bổ cau
    Nắng vàng nhuộm đỏ một màu vàng son
    Làng nghề truyền thống vẫn c̣n
    Vọng nghe như tiếng vang ṛn thoi đưa
    Dăi dầu sơi nắng, sợi mưa
    Dệt thành tấm vải cho vừa ḷng nhau
    Dệt nên t́nh nghĩa nặng sâu
    Sợi thương, sợi nhớ ghi câu ân t́nh
    Chiều vàng sắc nắng lung linh
    Hồ soi bóng nước mái đ́nh, cây đa
    Sen khoe sắc thắm đậm đà
    Cánh cong giữ kín nhị hoa trữ t́nh
    Đường quê điện sáng lung linh
    Sáo diều vọng măi nghia t́nh làng xưa
    Ngh́n năm văn hiến kế thừa
    Vẫn vang vọng tiếng thoi đưa năm nào.

    Bùi Gia Nông.:

    NGƯỜI XA NGÓNG TẾT QUÊ NHÀ

    Tết ở quê nhà chẳng thiếu hoa,
    Cũng Đào, cũng Quất, cũng Sanh, Đa...
    Hoa chen bên nụ phô màu sắc,
    Đỏ, trắng, vàng, xanh... kết mấy ṭa.

    Nắng xuân tỏa đẹp, hoa nhiều loại,
    Đậm nhạt, hương thơm tỏa khắp nhà,
    Gọi níu Ong về vây hút nhụy,
    Xuân tràn, cảnh sắc rộn ḷng ta.

    Tiền nhân xây đắp quê ta đẹp,
    Bốn xóm x̣e như bốn cánh hoa,
    Chùa, Thượng, Chung, Cầu, bao thế hệ,
    Nâng tầm tri thức sớm giao thoa.

    Người xa ngóng Tết nơi Quê mẹ,
    Hơn ngóng Đào Mai Quất... nở hoa,
    Con cháu Bắc Nam về tụ họp,
    Lấp đầy nhung nhớ... lại bay xa...

    NHỚ LẠI CHUYỆN XƯA

    Nhân ngày kỷ niệm Làng ta
    Ngồi vui, nhớ mốc ông cha lập làng
    Năm trăm năm chục năm gịng
    Từ khi cụ tổ gánh gồng thúng quang
    Về đây vùng băi rậm hoang
    Cắm vè, giăng mốc, san bằng cát trôi
    Đắp đê, lập ấp, mương khơi
    Trồng khoai, ngô, lúa xuống nơi đất vàng
    Dân đông, phát triển lập làng
    Tám ḍng họ đă đăng đàn ghi tên
    Bản đồ qui hoạch vuông h́nh
    Giữa làng xây dựng ngôi đ́nh trang nghiêm
    Vượt qua ḍng chảy Sông Trinh
    Bắc cầu ngói để dân ḿnh nghỉ chân
    Bên sông xây miếu thờ thần
    Từng xóm xây điếm để dân họp, ḥa
    Chung, Cầu, Chùa, Thượng khai hoa
    Ngôi chùa Nghiêm Khánh nguy nga trong vùng
    Nhà thờ Họ Giáo cùng chung
    Tối đèn, tắt lửa, hợp lưng nghĩa t́nh
    Lễ hội Báo Bản quê ḿnh
    “Bách niên văn vật” thanh danh đất này
    Tạo nên cuộc sống hôm nay
    “Nông thôn kiểu mẫu” đủ đầy sắc xuân
    Đáp đền công đức tiền nhân
    Hậu duệ quyết giữ ”Bách niên …” sáng ngời.

    Bùi Ngọc Phúc:

    GÁNH NƯỚC CHIỀU BA MƯƠI

    Cái giếng hôm nay thành một ṿng tṛn
    Mỗi giọt nước cũng tṛn theo óng ả
    Chiều ba mươi – một chiều vàng đẹp quá
    Cô gái nhà bên gánh nước về!...
    Thùng nước cuối năm sóng sánh, thầm th́
    Bốn mùa đi dồn một ngày đầy ắp
    Có cánh én chao nghiêng thùng nước bạc
    Có nụ cười em long lanh mây bay
    Gánh nước em đi mát cả hàng cây
    Gọi lộc nảy, hoa x̣e ríu rít
    Thời gian trôi nhanh, thời gian bịn rịn
    Bỗng nhịp nhàng theo bước chân em
    Chiều ba mươi, cô gái nhà bên
    Đi gánh nước đón mùa xuân mới,
    Em gánh tương lai, gánh ḷng mong đợi
    Qua giao thừa, thùng nước sẽ trong hơn
    Qua giao thừa trời đất hóa thanh tân…

    TIẾNG CHIM SÁNG MỒNG MỘT TẾT

    Tưởng không c̣n, bỗng ríu rít tiếng chim
    những tiếng chim xôn xao ṿm lá
    Tiếng gà gáy nồng nàn xóm ngơ
    may vẫn c̣n làng, trong trẻo quá, làng ơi!...
    Vẫn rộn ràng, rối rít tiếng chim vui
    tiếng chim chuyền giữa ngọt ngào mùi bưởi chín
    trong lất phất mưa, trong cơi đời bịn rịn
    lác đác, li ti như thật như đùa.
    Vẫn chi chút h́nh hài, vẫn lấm tấm mưa
    vẫn líu tíu tiếng chim vườn cũ
    dẫu mẹ không c̣n, con đă về bên mẹ
    thắp nén nhang dâng mẹ dáng hao gầy.
    Con đang ngồi trong ngôi nhà của mẹ, sáng mai này
    giữa thúng mủng, nồi niêu nghe mẹ kể
    rằng đói kém, rằng giặc giă bao phen cơ khổ
    ṃn mỏi mẹ dỗ dành mặc thêm áo cho con…
    Đă bạc trắng mái đầu, chưa phải đứa con ngoan
    lang bạt kỳ hồ, xa quê biền biệt
    để ngày trở về cay cay khóe mắt
    con đă biết tự mặc áo cho ḿnh, khác thưở xa xưa.
    Vẫn lâm râm mưa và gió bấc lại về
    vẫn giục giă tiếng chim gọi đào, mai nẩy nụ
    thêm một tấm áo cho ḿnh, ngày đầu năm buốt giá
    trong ṿng tay mẹ xuân vừa sang...

    BÁO BẢN CON KHÔNG VỀ

    Lại thêm một lần báo bản
    Ta không về được, ḿnh ơi
    Rượu ngon, bạn hiền cứ nhấp
    Cứ vui như thưở chín mười.
    Lại thêm một lần báo bản
    Anh không về được, hỡi em
    Ḱa!... hăy vui lên, em hỡi
    Đường làng như cối, như nêm.
    Lại thêm một lần báo bản
    Con không về được, thưa cha
    Cây đào cha trồng năm trước
    Nhớ người chắc cũng đơm hoa.
    Lại thêm một lần báo bản
    Con không về được, mẹ ơi!
    Xin mẹ đừng buồn, mẹ nhé
    Chợ Hôm rộn ră nói cười.
    Lại thêm một lần báo bản
    Con xa…xa mẹ…vời xa
    Nhớ con, mẹ ơi đừng khóc
    Sang năm, báo bản con về
    Tay gầy, mẹ đưa con dắt
    Hội làng – hội cả sơn khê…

    Phạm Ngọc Quỳnh

    CỔNG LÀNG

    Anh ngẩng đầu ngạo nghễ
    Trông rất đỗi tự hào
    Tinh hoa muôn thế hệ
    Tâm hồn càng thanh cao

    Anh như chàng Phù Đổng
    Vươn vai lớn lên rồi
    Dáng uy nghi hoành tráng
    Hiên ngang giữa đất trời

    Khoác trên ḿnh thôn hiệu
    Có hoa văn trạm rồng
    Khác nào Khuê Văn Các
    Ba tầng mái cong cong

    Anh đứng đây kiên nhẫn
    Mặc mưa nắng đêm ngày
    Mặc ai người qua lại
    Mặc dư luận dở hay

    Anh đứng đây chứng kiến
    Cho những cuộc chia li
    Tay cầm tay lưu luyến
    Hẹn ngày mai trở về

    Anh đứng đây chờ đợi
    Đón những người phương xa
    Vui tết, vui lễ hội
    Ấm t́nh thương quê nhà

    Anh tô nền văn hóa
    Cho quê ḿnh đẹp thêm
    Truyền thống xưa văn vật
    Muôn thuở luôn vững bền

    Pham Thi Sết

    Đ̀NH LÀNG TÔI
    (trích)

    Khi tôi bé, cổng Đ́nh Làng làm chợ,
    Bán bán mua mua, vui quá là vui!
    Các cụ già nói: "Đ́nh xưa để họp,
    "Bàn việc xóm làng ở trong ấy cả thôi".
    Vui nhất là, khi Xuân về, Tết đến,
    Một cây đu trồng ở góc sân Đ́nh,
    Những cô gái mặt hồng trong hanh nắng,
    Từng cặp nhún, đùa, mắt phơi phới, lung linh.
    Những chàng trai nụ cười như gió mát,
    Ngắm nàng đánh đu, ánh mắt như say;
    Dưới gốc Nhăn già, một bầy trẻ nhỏ
    Đánh đáo, đánh khăng, cười rôm rả suốt ngày.
    Có những khi Đ́nh Làng làm lớp học,
    Thay cho trường, khi đất nước c̣n nghèo;
    Những ngày mùa, sân Đ́nh phơi đầy thóc,
    Loa trên nóc Đ́nh tiếng nói như reo...
    Rồi Mĩ ném bom, Đ́nh Làng làm kho cói,
    Mái ngói Đ́nh đau những vết bom bi.
    Đ́nh chứng kiến những người con trung hiếu
    Tạm xa Làng, khoác áo lính ra đi.
    Rồi Đất nước rợp cờ hoa toàn thắng,
    Đ́nh hân hoan đón chiến sĩ trở về,
    Đ́nh đón cả những linh hồn bất tử
    Của những anh hùng làm rạng rỡ làng quê...

    NGƯỜI LÀNG TÔI, THƠ LÀNG TÔI
    (Kính tặng các tác giả Thơ Nộn Khê)

    Thân thuộc làm sao những vần thơ quê hương
    Cho tôi gặp lại con đường làng lát gạch
    Gặp nhăn Đường Cao, gặp bờ ao Đ́nh trăng thanh gió mát
    Gặp lại đ́nh, chuà, đền, miếu thiêng liêng
    Gặp sông Trinh Khê trong mát ở cuối làng
    Mà tuổi thơ tôi thường theo mẹ qua cầu đi chợ Bút
    Gặp lại bạn bè tôi,bạn bè của cha tôi,của anh tôi, của cháu tôi, người nối người tiếp bước
    Những gương mặt quen luôn ẩn hiện trong thơ
    Tôi có thói quen thường nhấm nháp từng từ
    Ngẫm ngợi từng câu những bài thơ tâm đắc
    Nhưng “Thơ Nộn Khê” ơi, từ những bài trúc trắc
    Đến những bài ngọt lịm trơn tru
    Tôi đều không bỏ qua dù chỉ một từ
    Đọc lại, đọc đi rôi h́nh dung tác giả
    Tôi nhớ lại gần như tất cả
    Bác này, anh này hồi ấy ra sao
    C̣n bạn bè đồng trang lứa của tôi hồi ấy thế nào
    Và các cô, cá cậu bé tuổi hơn tôi, xưa nghịch ngợm lắm mà nay làm thơ thấy hay quá đỗi
    Làng xóm của tôi càng trở nên gần gũi
    Và những gương mặt thơ mới hiền ḥa, tươi đẹp làm sao !
    Hỏi trên đất Việt Nam ta có xóm làng nào ? và bao nhiêu xóm làng mà nhiều người làm thơ đến thế !
    Những tâm hồn thơ cứ truyền sang, truyền sang từng thế hệ
    Để làng xóm ta chỉ toàn những người lành
    Ai cũng muốn sửa ḿnh, ai cũng muốn tu thân
    Cho xứng đáng với quê hương “Làng văn hóa”
    Nộn Khê đă đẹp bao đời, đến nay càng đẹp quá
    Để những đứa con xa càng tha thiết nhớ quê hương
    Mỗi người một bến yêu thương
    Nộn Khê là bến vấn vương muôn ḷng

    NHỮNG THÁNG NGÀY
    EM PHẢI SỐNG XA ANH

    Những tháng ngày phải sống xa anh
    Sao em thấy khắc giờ qua chầm chậm
    Trong xa thẳm một nỗi buồn xa vắng
    Da diết hoài, anh có biết không anh

    Biển vẫn xanh, những hàng cây vẫn xanh
    Vẫn gióng giả tiếng ve ngân trong nắng
    Sao nhiều lúc bỗng như ḥn đảo vắng
    Đâu rồi, anh thân thiết của em?

    Em sững sờ từng phút đứng lặng im
    Em khắc khoải nghe tiếng tàu vồi vội
    Thời gian ơi v́ ḷng ta hăy nói
    Anh đang đi trên quăng đường nào?

    Ôi ước ǵ được làm áng mây cao
    Để che bớt ánh nắng hè oi ả
    Làm gió nhẹ mơn man trên má
    Cho quăng đường anh tới đỡ dài hơn

    Chim hót bài ǵ đó ơi chim
    Hăy dừng lại chờ anh về chim nhé
    Vâng anh, một ḿnh ta không thể
    Nghe bài ca thánh thót của chim đâu.

    Ôi xa rồi mới càng thấy khát khao
    Được cùng nhau chia sướng vui buồn khổ
    Dài biết mấy là nỗi niềm thương nhớ
    Những tháng ngày em phải sống xa anh.

    Phạm Thị Sửu

    XUÂN NAY

    Buổi sáng xuân nay thật tuyệt vời!
    Mai Đào bừng nở.khắp nơi nơi.
    Trời cao Én liệng x̣e tung cánh
    Mặt đất muôn hoa khoe sắc tươi.
    Con trẻ xốn xang chờ tết đến.
    Già vui dắt cháu dạo xuân chơi.
    Nhà nhà mừng đón mùa xuân mới.
    Đất nước mạnh giàu, xuân măi vui!

    T̀NH QUÊ

    Tự hào truyền thống đất quê ta
    Đời nối tiếp đời thắm sắc hoa
    Chung đúc tâm hồn xây đức mới
    Rèn cao ư chí giữ sơn hà
    Bàn tay người thợ danh trăm nẻo
    Nét bút hồn thơ quyện xóm nhà
    Yêu mến quê hương luôn đổi mới
    Đất lành con cháu nhớ ông cha

    Trần Minh Tâm:

    ANH VỀ QUÊ EM

    Anh về quê em tiết xuân sang,
    Chúm chím chồi non đuổi lá vàng.
    Khấp khởi ḷng anh bao ngưỡng vọng,
    Nộn khê sâu lắng khúc ca vang.

    Anh cứ say sưa ngắm cổng làng,
    Ba tầng duyên dáng giữa không gian.
    Rồng trầu nhật nguyệt khuê văn các,
    Dưới ánh ban mai khách ngỡ ngàng.

    Phong cảnh quê em đă nổi danh,
    Có Nhà văn hóa giữa hồ xanh.
    Có cầu in bóng nơi t́nh tự,
    Có áng văn chương dậy đất lành.

    Bốn xóm khang trang gạch lát đường,
    Đ́nh làng cổ kính nét phong sương.
    Chuông chùa ngân điểm chiều yên ả,
    Mặc khách đa t́nh măi vấn vương.

    Cảm ơn em gái nộn khê ơi,
    Bầu bạn bên em thật tuyệt vời.
    Đáy mắt em nh́n trong giếng ngọc,
    Tóc dài em thả tựa mây trôi.

    Mấy vần anh viết tặng quê hương,
    Chưa nói với em được tỏ tường.
    Mong đến một ngày anh gặp lại,
    Rượu nồng hai đứa kết yêu thương.

    QUÊ HƯƠNG TÔI

    Quê hương tôi một vùng quê văn hóa,
    Truyền thống bao đời sâu lắng hồn thi ca.
    Nơi cuộc sống cảnh quan như mơ mộng,
    Xứ thần tiên ai xắp đặt nơi này.

    Nhớ lại thuở phù sa toàn lau lách,
    Tổ tiên về đă khai khẩn nơi đây.
    Đào kênh mương đưa nước vào rửa mặn,
    Mở đồng điền đặt nền móng thôn trang.

    Lập hương ước làm kỷ cương làng xă,
    Xây dựng đ́nh chùa miếu mạo tôn nghiêm.
    Đưa nếp sống theo thuần phong mỹ tục,
    Giữ đạo cương thường cốt cách hiền nhân.

    Nộn khê ơi,năm trăm năm chục xuân đời,
    Gừng cay muối mặn rạng ngời quê tôi.
    Bao thế hệ,nối hành trang hiếu học,
    Mảnh đất lành dân trí tỏa ánh sao
    .
    Tôi may mắn được sinh ra ở đó,
    Uống mạch ngầm khi hết đục c̣n trong.
    Tôi trân quư những ǵ ông cha để lại,
    Khúc đồng vọng xứ sở chẳng nhạt phai.

    NỘN KHÊ TIẾNG RU

    Có ǵ rạo rực thế xuân ơi,
    Cây cối bừng lên nẩy lộc chồi.
    Báo bản làng ḿnh ngày mở hội,
    Để ḷng náo nức măi không thôi...

    Xa cách mới hay t́nh xứ sở,
    Nỗi niềm ấp ủ những vần thơ.
    Quê hương lưu dấu trong tâm khảm,
    Như buổi đầu tiên lúc hẹn chờ...

    Mừng thấy xóm làng thêm đổi mới,
    Nhiều người xây dựng được cơ ngơi.
    Nhà cao dáng kiểu đời sung túc,
    Chào đón xuân sang rạng đất trời...

    Trở về hôm nay thăm nguồn cội,
    Nhớ lại ngày xưa thuở thiếu thời.
    Dù đă công thành nơi viễn xứ,
    Nộn khê sâu lắng tiếng ru hời...

    Cao Phương Thảo:

    LÀNG NỘN KHÊ – MỘT MIỀN QUÊ ĐÁNG SỐNG

    Vùng “ Non Khe”, Cụ Tổ làng tôi về đây lập ấp
    Đến bây giờ đă quá nửa thiên niên .
    Bao biến động, Làng tôi vẫn đi lên
    ” Làng Nộn Khê – một miền quê đáng sống ”
    Cái tên làng đă vang xa, vươn rộng
    Bốn biển năm châu đă biết đến Nộn Khê !
    Nhớ tên làng, tên đất, một miền quê
    Ai đă qua đều muốn ngày trở lại !.
    Người làng tôi mộc mạc, t́nh thân ái
    Đoàn kết sẻ chia, mến khách xa gần.
    Khách đến thăm làng, như gặp người thân.
    Mời bạn đến quê tôi một lần bạn nhé
    Và tin rằng sẽ được đón lần sau !.
    Giới thiệu ở đây không hết được đâu,
    Lời lẽ cạn cũng không sao kể hết
    Bạn hăy đến, đến một lần để biết
    Ngắm không gian, làng mạc, một vùng quê
    Bạn đến đây, nỗi nhớ sẽ mang về !
    Nếu bạn muốn chợ đêm, đi xem hội…
    Nhớ tháng riêng, bạn đến hôm mười ba .
    Bạn đến rồi, thấy nơi đây là Nhà
    Nơi dừng nghỉ, khi đôi chân đă mỏi.

    KHÁT

    Em là hoa trên cát
    Bé nhỏ và mong manh
    Chỉ một giọt nước lành
    Cũng làm em thôi khát.
    Anh là biển dào dạt
    Cuộn sóng nước trong xanh
    Muốn mang cả biển anh
    Mong làm em thôi khát.
    Gió ŕ rào ca hát
    Với trời xanh, biển xanh
    Chỉ c̣n em và anh
    Cùng hoà trong cơn khát.

    Phạm Đức.Xương:

    MÙA XUÂN

    Ngắm cảnh mùa xuân thấy tuyệt vời!
    Ánh hào quang tỏa khắp muôn nơi.
    Trời cao vời vợi, mây màu biếc.
    Đất rộng bạt ngàn, hoa sắc tươi.
    Háo hức trẻ thơ mừng tết nghỉ.
    Rộn ràng cao tuổi đón xuân chơi,
    Mọi nhà phấn khởi chào năm mới.
    Nước mạnh, dân giàu ai cũng vui!

    [Thành viên mới xem được link. ]

    Các bài cùng chuyên mục:

    Lần sửa cuối bởi NXH; 26-01-2021 lúc 09:41 AM.
    TỰ HÀO LÀ NGƯỜI LÀNG NỘN KHÊ - YÊN TỪ - YÊN MÔ - NINH B̀NH
    Khách HĂY CÙNG NXH GIỚI THIỆU NONKHE.NET ĐẾN BẠN BÈ, NGƯỜI THÂN NHÉ!

  2. Những người đă thích NXH bài viết này:

    pndung (28-01-2021)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh
  •