LÀNG NỘN KHÊ TRÊN FACEBOOK
ĐĂNG ẢNH LÊN FACEBOOK RỒI LẤY LINK SANG BÀI VIẾT TẠI DIỄN ĐÀN SẼ ĐẢM BẢO ẢNH TỒN TẠI LÂU DÀI

Kết quả từ 1 tới 1 của 1
  1. #1
    NXH
    NXH đang offline
    Avatar của NXH
    Tham gia ngày
    Jan 2013
    Đến từ
    Nộn Khê
    Bài viết
    457
    Nhuận bút ($)
    7.655,68

    Cấp độ: 38 
    Kinh nghiệm: 1.355.301
    Cấp độ tiếp: 1.460.206

    Thích
    2.204
    Được thích 2.978 lần tại 457 bài

    Thơ Phạm Ngọc Dũng

    Trong số những người con Làng Nuốn sống xa quê, có lẽ Phạm Ngọc Dũng là người có nhiều trăn trở, anh viết khá nhiều bài về quê hương, chúng tôi xin giới thiệu một số bài thơ của anh cùng bạn đọc:

    THƠ PHẠM NGỌC DŨNG:


    MỜI EM ĐẾN THĂM QUÊ TÔI
    (Nhân đọc bài viết trênnonkhe,net)

    "Em chưa một lần đến đất Nộn Khê..."
    Nghe câu nói sao thân thương đến vậy
    Chuỗi ca từ cứ lang bang như lửa cháy
    Cảm nhận ḷng người, anh viết chỉ vậy thê
    Có lạ không em, làng Nuốn hay Nộn Khê
    Nghĩa là "Ḍng suối trẻ, nước trong tươi mát"
    Uống đi em, Làm vài ly cho đỡ khát
    Cho sạch tâm hồn rũ hết bụi hà san
    Hăy lắng tai nghe tiếng vọng của không gian
    Bên góc đ́nh làng hay cạnh chùa Nghiêm Khánh
    Đắm đuối cuồng quay, lứa đôi yêu say đắm
    Tiếng gọi sông Trinh vẫn thủ thỉ vỗ về
    Sáng sớm tinh sương nên rảo bước chợ quê
    Cảm nhận cái ngon của bánh đa bánh đúc
    Nồng ấm hoang sơ mùi cỏ cây rơm rác
    Thấp thoáng ai ca tích Dương Lễ Lưu B́nh
    Đi dạo đầu xuân nên dậy trước b́nh minh
    Để hồn ta nhập vào hội làng báo bản
    Lang thang đường Ṿng rồi ghé sang chợ Quán
    Đến cổng Đ́nh nhớ ngồi nghỉ chút chơi
    Văng vẳng tiếng ai "Kia Zơớ... Ố lời"
    Người ở xóm Cầu, xóm Chung hay làng đạo
    Thoang thoảng đâu đây mùi hoa xoan, hoa gạo
    Sắc hương cải vàng rực rỡ lối đi về
    Em sẽ biết nhiều việc ngày xửa ngày xưa
    Đất làng Côi Khê cách nay 500 năm trước
    Những ông tổ người Hà Nam đắp đê Hồng Đức
    Ngăn mặn lập làng khai sáng ấp đến muôn đời

    dung@saigon

    KHÔNG NƠI NÀO BẰNG Ở QUÊ M̀NH

    Dù bạn đă đi đâu về đâu
    Sống tại trời tây hay cuối địa cầu
    Cũng có thể một nơi văn minh nhất
    Vẫn không bằng ở đất quê ḿnh
    Buổi sáng thức dậy đón ánh b́nh minh
    Bạn sẽ hưởng một không gian tinh khiết nhất
    Ấy là hơi thở của hoa và đất
    Phút giao hoà trên cơi dương gian
    Bạn hăy dạo chơi lững thững đến đầu làng
    Sẽ gặp các mẹ, các bà gánh gồng đi chợ
    Cứ từ từ nhẩn nha theo họ
    Bạn sẽ đến được thiên đàng
    Đó là thế giới của bánh khoái, bánh lùng, của rổ rá giần sàng
    Một không gian đầy rau tươi, hoa lá
    Nên t́m mua mớ lành canh về kho tră cá
    Chọn quả mướp đèo để nấu bát canh suông
    Bạn cứ thản nhiên đi đến tận cuối làng
    Tắm ḍng Trinh Giang hay ngắm nh́n hoa gạo
    Ghé miếu Nam rồi thăm ông phó Giáo
    T́m gặp cụ Phơn đ̣i nghe chuyện Bến Giang Đ́nh
    Ríu rít đường Hồng lũ tṛ nhỏ tươi xinh
    Thấp thoáng giữa đồng bóng ai đuổi cua lừa cáy
    Chút gió heo may thoảng mùi hoa giấy
    Một chén rượu con làm ấm ḷng người
    Muốn t́m hiểu thêm sang làng khác dạo chơi
    Bạn xuống Yên Nhân rồi qua thôn Quảng Phúc
    Cũng có thể đến Sa Lung một chút
    Rồi về thăm cụ Ba Thiếp là vừa
    Nếu có khát xin ông Chấn ngụm nước mưa
    C̣n ngứa đầu kiếm chú Doan nhờ cúp tóc
    Cơ thể bất an thở kḥ khè khó nhọc
    Phải t́m cụ lang Huây để bốc thuốc gia truyền
    Có tiếng ồn ào nói chuyện huyên thuyên
    Hóa ra ông Kim đang diễn tuồng ngoài củng xiểng
    Bọn trẻ con có cả thằng c̣ Hiếng
    Chúng cười như nắc nẻ chẳng muốn về
    Dù bạn ở thành phố hay miền quê
    Đă từng lang thang khắp chân trời góc bể
    Đă nếm, đă ăn bao của ngon vật lạ
    Nhưng cũng không vui bằng đất tổ quê ḿnh

    dung@saigon

    CŨNG CÓ LÚC ĐANG ĐI TRÊN PHỐ

    Cũng có lúc đang đi trên phố
    Bỗng chợt nghe tiếng gọi mơ hồ
    Lang thang t́m đồng hương giả định
    Lại thèm yêu một chút "T́nh xưa"
    Ghế đá ao đ́nh thỏang hương sen nhỏ
    Đường gạch hồng rơi rớt hồn quê
    Ánh mắt buồn lọt qua khung cửi
    Ai dệt hồn ta tiếng gọi ầu ơ
    Xóm làng hôm nay anh đi trong thơ
    Loanh quanh bước giữa chiều hoang vắng
    Cho ḷng ai thương yêu nhau say đắm
    "Nhớ cố hương..." vẫn đẹp xa mờ
    Rặng nhăn xanh xanh ngắt như mơ
    Chùm phượng đỏ buồn thương nhung nhớ
    Trái buởi vàng trĩu cành xóm nhỏ
    T́m lá thơm em gội mát cuộc đời
    Chiếc lá rơi, hay giọt nước rơi
    Đừng để ḷng anh bâng quơ hát
    Con gà bé ngẩn ngơ cục tác
    Nhặt hạt sương trĩu nặng t́nh người
    Chợ lồng, chợ Quán ai đă dạo chơi
    Không biết một năm mấy phiên vào Bút
    Xóm làng ta bao lần ngập lụt
    Mớ rau tập tàng mẹ nấu bát canh xuông
    Có những lúc dạo chơi trên phố
    Để kiếm t́m một chút hồn quê
    Sao ta thấy ḍng đời xa lạ
    Quê hương ơi, Ai cũng một lối về

    dung@saigon

    CHÀO QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU

    "Cả một đời lang thang kiếm sống
    Chào quê hương yêu dấu, chào bạn bè..."
    Ḷng nghèn nghẹn sao không nói
    Chén rượu hương đời đượm t́nh quê
    Nhớ buổi ban đầu ngày xửa ngày xưa
    Cái thời lang thang xóm chùa,xóm cầu, xóm chung, xóm thượng
    Cùng bạn bè vớt rươi bên mả Nuốn
    Mẹ gọi cơm chiều khản đặc chiều đông
    Trời rét căm căm chẳng có áo bông
    Sáng sớm chân chần co ro trên đường gạch
    Mấy đứa học bài chung một quyển sách
    Vẫn ngồi lặng im nghe ông Lê dạy chữ O
    Đă bao ngày phiêu dạt hư vô
    Cơi ḷng ta vẫn cười lên ngạo nghễ
    Chân rảo bước mà trái tim rơi lệ
    Khúc hát t́nh đời, bài hát quê hương
    Chợt nhận ra Nonkhe.nét thân thương
    Những lời thơ tràn ḍng nước mát
    Chợ Quán, cổng làng… hiện ra trước mặt
    Ngọt như bát canh cần mẹ nấu vội chiều mưa
    Khóc đi em cho mê mẩn tiếng chuông chùa
    Để gió Trinh Giang nâng cánh diều vi vu tiếng sáo
    Con đường Ṿng vẫn rực trời hoa gạo
    Cha mẹ đợi con về, đơn giản chỉ vậy thê
    Hát đi em cho day dứt bước đường quê
    Như cuộc sống suy tư trong khát vọng
    Cái t́nh làng thiêng liêng và nghĩa xóm
    Vẫn tháng ngày chờ đợi đón em về
    Gần hết cuộc đời đi chán đi chê
    Chợt nhớ về quê cha đất tổ
    Xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa c̣n đó
    Như muối mặn t́nh đời, người ơi người, người có nhớ... người không?

    (Phạm Ngọc Dũng –Sài g̣n)

    Ông Lê
    (Nhớ : Ông Lê, nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11)

    Nhân ngày nhà giáo Việt Nam
    Tôi lại nhớ cái thời xưa cũ
    Ở làng ta có một cụ già rất yêu thương trẻ nhỏ
    Mà người đời quen gọi ..."Ông Lê"
    Ông dạy lũ trẻ con tập viết chữ O
    Cái loại chữ tṛn như trứng gà, trứng vịt
    Hết ngày này sang ngày khác
    Chúng gào lên như chăo chuộc cạnh ao chùa
    Vẫn cái chuyện ngày xưa
    Ông cặm cụi tối ngày, cô đơn vất vả
    Móm mém hàm răng rụng rời quá nửa
    Một nắm ngô rang nhai suốt cả ngày
    Ông Lê ơi, thầy Lê ơi !
    Bao nhiêu thế hệ đă qua rồi
    Người đỗ cử nhân, kẻ thành tiến sỹ
    Và đến hôm nay
    Liệu có ai c̣n, ai nhớ
    Một cụ già bé nhỏ
    Tay lăm lăm giơ cao cây thước kẻ
    Như nhạc sỹ trường đời đang bắt nhịp tới tương lai

    dung@saigon

    MẸ ƠI ĐỪNG SỢ XUÂN VỀ

    Mẹ ơi, Đừng sợ xuân về
    Khi nụ đào hồng và chồi non hé mở
    Cánh mai vàng thả hương đầu ngơ
    Giọt mưa xuân rơi ướt nhẹ bên thềm
    Mẹ hăy thảnh thơi rảo bước chợ hôm
    Dắt lũ trẻ con đi may áo mới
    Tết đến nơi rồi, nên nhà nào cũng vội
    Muốn sắm chút ǵ cho kịp đón xuân
    Cha xuống Kim Sơn mua vài mớ rau cần
    mẹ luộc bánh trưng và làm hành cuốn
    Tranh thủ ra vườn hái rau để làm đĩa nộm
    Rắc ít lá chanh lên đĩa thịt gà
    Gị chứng, nem chua gói chặt lạt tre
    Cá nướng than quạt thêm vài kư
    Có bóng ai thoáng qua đầu ngơ
    Bữa cơm tất niên mẹ vẫn đợi con về
    Nhớ thương sao đôi mắt lệ nḥa
    Thắp nén nhang lên bàn thờ tiên tổ
    Xóm làng đêm nay im lặng quá
    Tiếng chuông ngân báo hiệu khắc giao thừa
    Nhọc nhằn kiếm ăn sớm nắng chiều mưa
    Đứa Ở Kiên Giang hay rừng hoang Tuyên Hóa
    Thương mấy thằng con tháng ngày vất vả
    Tết này lại lỗi hẹn nữa rồi mẹ ơi
    Mẹ ơi, Mẹ đừng sợ xuân về
    Mỗi giọt nước mắt rơi là một chồi non lộc biếc
    Cuộc đời này c̣n biết bao khó nhọc
    Mẹ cứ chờ, chờ nhé ...mẹ ơi!

    Dung@saigon

    TRÀ XUÂN

    Tết đến kiếm đâu được lạng trà
    Vợ về đằng ngoại, bạn thời xa
    Có cô con gái nhà bên ấy
    Muốn tặng cho anh một ít trà
    Hỡi cô hàng xóm của tôi ơi
    Chè xuân thơm mát đượm vành môi
    Như cánh hoa mai đùa trong gió
    Một chút phôi pha chát vị đời
    Sao tết không về quê cô ơi
    Làng xóm năm nay đẹp lắm rồi
    Đ́nh xưa chắc đă thay ngói mới
    Chợ Nuốn đông vui chật kín người
    Đào thắm rộn ràng lá chen bông
    Gió hương thơm ngát khắp ruộng đồng
    Năm mới têm trầu thêm vôi trắng
    Để đón xuân sang đượm má hồng
    Tết này tự dưng nhớ tết xưa
    Cùng với mẹ cha đón giao thừa
    Sang canh đêm lạnh ai c̣n thức
    Lác đác t́nh xuân mấy hạt mưa

    dung@saigon

    Rét t́nh yêu

    Thời tiết hôm nay nóng lại rồi
    Tưng bừng nắng trải khắp muôn nơi
    Có người con gái ngồi đan áo
    Để tặng người thương cuối chân trời
    Áo ấm em đan cũng vừa xong
    Đường kim mũi chỉ rút tơ ḷng
    Cô đang tính tặng người yếu dấu
    Mà trời chẳng lạnh có buồn không
    Cớ sao trời phật lại phụ công
    Của người thiếu nữ đẹp phù dung
    Ngồi buồn nước mắt nàng rơi măi
    Lay động trời cao đến vô cùng
    Thương người trinh nữ dáng cô liêu
    Ôm nỗi buồn đau những sớm chiều
    Ông trời trắc ẩn ḷng lay động
    Bèn tặng cho nàng “Rét t́nh yêu”
    Trời đang hửng nắng bỗng rét về
    Gió đem cái lạnh khắp làng quê
    Nàng vui, chờ gặp người yêu dấu
    Vẫn khuất bóng chàng, dạ tái tê
    Bao tháng ngày dài đợi người yêu
    T́nh đau sợ hăi nỗi phiêu diêu
    Một hôm trái tim nàng hóa đá
    Lặng lẽ đơn côi trước gió chiều
    Người đời gọi là rét nàng Bân
    Rét của ông trời, rét quư nhân
    Hàng năm thương nhớ người đan áo
    Rét lại mơn man khắp cơi trần

    dung@saigon

    KHÚC GIAO MÙA THÁNG SÁU

    Tháng sáu giao mùa ngày lạnh thoáng xa sôi
    Kỷ niệm xưa ùa về bao nỗi nhớ
    Giữ lại trong em một khoảng trời nho nhỏ
    Gọi chút buồn như đang bước bên anh
    Nắng vàng rơi, đường gạch sáng long lanh
    Biết t́m đâu cánh phượng hồng bay trong gió
    Tuổi thơ đă qua rồi, nhẹ như hơi thở
    Dẫu chẳng nhạt phai vất vả cuộc đời
    Tháng sáu về hạt mưa cũng chơi vơi
    Giọt nước mát đầu mùa khiến ḷng ta trĩu nặng
    Xóm nhỏ vắng tanh một ḿnh em đứng lặng
    Vẩn vơ t́m trong kư ức xa xăm
    Rảo gót cuộc đời qua những tháng năm
    Chợt đến, chợt đi, ngập tràn nỗi nhớ
    Thoáng tiếng chuông chùa khiến ḷng ai nức nở
    Như định mệnh cuộc đời ...
    ... … lưu giữ măi chút t́nh quê

    dung@saigon

    CHIM SÁO

    Chim sáo xa làng, chim sáo bay
    Ngóng chờ quả chín ở đâu đây
    Có người con gái đang nằm nghỉ
    Cạnh trái đào tiên mướt đỏ đầy
    Sao cô không ngủ đi cô ơi
    Gió mát hiu hiu nắng đỏ trời
    Hay vẫn nhớ nhung t́nh đơn chiếc
    Thổn thức chiều trưa lạnh cuộc đời
    Thế gian biển cả rộng mênh mông
    Thương con sáo nhỏ đă sổ lồng
    Bâng khuâng nhớ bạn t́nh xưa cũ
    Hai đứa đi về cạnh bến sông
    Nh́n cô tôi thấy sóng trong ḷng
    Quả đa chín đỏ có c̣n không
    Chiều thu trời vẫn xanh ngăn ngắt
    Như cuộc đời ai măi ngóng trông

    dung@Sgon-01/2013

    BÂNG KHUÂNG ĐÊM CUỐI NĂM

    Một năm trời lặng lẽ trôi qua
    Chất chứa trong ḷng bao nhiêu là nỗi nhớ
    Hoài niệm buồn vui như cánh hoa đào đỏ
    Ánh mắt trẻ thơ vẫn đợi xuân về
    Tết đến chỉ mong được ở thôn quê
    Để cùng nhau đi chơi chợ tết
    Mua kư thịt ngon và dăm cân gạo nếp
    Sắm mâm ngũ quả để cúng giao thừa
    Mùi khói nhang ẩm ướt những hạt mưa
    Cả nhà quây quần bên bữa cơm đoàn tụ
    Nhặt hạt cơm rơi, sao ḷng bâng khuâng quá
    Vui đón xuân này, chợt nhớ xuân xưa
    Văng vẳng đâu đây thấp thoáng tiếng chuông chùa
    Khoảng khắc giao mùa thời gian như dừng lại
    Ngoài sân đ́nh ai gọi nhau ư ới
    Chuẩn bị cỗ bàn để cúng tổ tiên
    Dù cuộc sống ngày nay chồng chất bao nỗi ưu phiền
    Và cuộc đời vẫn ngàn vạn lần vất vả
    Sẽ thú vị hơn, ngày đầu xuân bước trên đường gạch đỏ
    Tay bắt mặt mừng chúc phúc đầu năm
    Chào bác bà, các chị, các em
    Hăy cho tôi được ôm hôn tất cả
    Xuân đến thật rồi, xuân tươi vui quá
    Tất bật dịu dàng như tiếng mẹ chiều qua
    Người đời ơi! Trời đất rộng bao la
    Như cuộc sống cách ngăn kẻ nam người bắc
    Dù xa nhau không gian dài giằng dặc
    Những trái tim hồng vẫn măi yêu thương
    Xuân rộn ràng, xuân rực rỡ bốn phương
    Khắp thế gian ngập tràn hoa đào nở
    Đêm ba mươi lên chùa rút vài quẻ thẻ
    Xem vận hạn cuộc đời, rồi hối hả đón chào xuân

    dung@saigon

    [Thành viên mới xem được link. ]

    Các bài cùng chuyên mục:

    Lần sửa cuối bởi NXH; 26-01-2021 lúc 07:48 AM.
    TỰ HÀO LÀ NGƯỜI LÀNG NỘN KHÊ - YÊN TỪ - YÊN MÔ - NINH B̀NH
    Khách HĂY CÙNG NXH GIỚI THIỆU NONKHE.NET ĐẾN BẠN BÈ, NGƯỜI THÂN NHÉ!

  2. Những người đă thích NXH bài viết này:

    pndung (28-01-2021)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh
  •