LÀNG NỘN KHÊ TRÊN FACEBOOK
ĐĂNG ẢNH LÊN FACEBOOK RỒI LẤY LINK SANG BÀI VIẾT TẠI DIỄN ĐÀN SẼ ĐẢM BẢO ẢNH TỒN TẠI LÂU DÀI

Kết quả từ 1 tới 3 của 3
  1. #1
    NXH
    NXH đang offline
    Avatar của NXH
    Tham gia ngày
    Jan 2013
    Đến từ
    Nộn Khê
    Bài viết
    434
    Nhuận bút ($)
    7.221,26

    Cấp độ: 36 
    Kinh nghiệm: 964.219
    Cấp độ tiếp: 1.000.000

    Thích
    2.180
    Được thích 2.933 lần tại 439 bài

    GiỚi thiỆu chƯƠng tŕnh thƠ “ xuân quê hƯƠng”



    GIỚI THIỆU CHƯƠNG TR̀NH THƠ

    “ XUÂN QUÊ HƯƠNG”


    1.- Mùa xuân : khi nói tới mùa xuân là nói tới cảnh đẹp và sự ấm áp của thiên nhiên, của đất trời, là sự vươn ḿnh bật dậy của cỏ cây hoa lá, là sự nảy nở sinh sôi của vạn vật trong ṿng quay của vũ trụ.Trong bài Xuân đă về, tác giả Nguyễn Xuân Hoàng đă viết
    Xuân đă đến rồi, mưa nhẹ bay
    Vừng đông rạng rỡ dáng xuân đầy
    Cành cao lộc biếc, xanh non lá
    Sải cánh tung trời, chim én bay
    ( Xuân đă về - tác giả Nguyễn Xuân Hoàng )
    Và:
    Mai Đào chúm chím đua nhau nở
    Rực rỡ vườn Hồng thắm sắc xuân
    Bướm liệng ong qua thu hút nhụy
    B́nh minh chiếu dọi đẹp muôn phần
    (Rực Cảnh Xuân- Bùi Văn Tung)

    2.- Xuân của lứa đôi, là dịp giao duyên ḥ hẹn, là dịp cho những tà áo trắng quần hồng tung bay trước gió, là ánh mắt tinh tứ của những cặp uyên ương làm cho những trái tim thổn thức, để rồi xa măi không quên
    Hội xuân trống cứ vang lừng!
    Người vui, trẻ lại tưởng chừng đôi mươi!
    Anh đi trong tiếng em cười,
    Màu xanh ánh mắt thay lời của ai.
    (Hội Xuân –Bùi Xuân Lâm)
    Và:
    Đào Mai vẫn nở bên thềm,
    Nam thanh, nữ tú lạc miền xuân tươi.
    Chuông Chùa trầm bổng chơi vơi,
    Trống Đ́nh rộn ră lan khơi nỗi niềm.
    (Gửi Bằng Lăng Tím – Nguyễn Xuân Hoàng)
    C̣n đối với những người đang làm nhiệm vụ canh giữ biển trời, biên cương của Tổ quốc,th́ tác giả Bùi Xuân Khang lại viết:
    Ôm súng biên cương nhớ Nuốn hoài
    Đêm dài, gió lạnh ánh trăng soi
    Trăng ơi, ta gởi đôi hàng chữ
    Nhắc với cô em giấc mộng đời
    (Tấm Ḷng Biên giới- Bùi Xuân Khang)

    3.- Mùa xuân c̣n là mùa của lễ hội truyền thống, báo đền công đức tổ tiên. Tác giả Bùi Xuân Lâm đă viết:
    Tháng giêng, Làng Nuốn hội xuân,
    Trẻ già náo nức, xa gần xôn xao.
    Niềm vui như sóng dâng trào,
    Đông qua, lạnh hết, nắng đào hừng lên
    (Hội Xuân –Bùi Xuân Lâm)
    Và:
    Tiết đă sang xuân, Làng mở hôi,
    Cháu con khắp chốn kéo nhau về.
    Ḷng thành kính cẩn dâng tiên tổ,
    Khai khẩn xây nền đất Nộn Khê.
    ( Hẹn ước - – Nguyễn Xuân Hoàng)
    Và:
    Ngắm hoa xuân nở ḷng thao thức
    Nghe pháo giao thừa dạ ngổn ngang
    Những muốn bay về nơi chốn cũ
    Vui xuân, bái tổ thỏa niềm riêng

    (XA QUÊ NHỚ TỔ - Phạm Xuân Duyên)

    4.- Mùa xuân cũng là dịp đoàn tụ của gia đ́nh, bạn bè, người thân để hàn huyên và dốc bầu tâm sự qua bao ngày xa cách.
    Tôi ở xóm Nam về tụ hội
    Gặp anh Hà Nội, chị Đồng Giao
    Xóm Thanh, xóm Bể, Ninh B́nh tới
    Công đức ông cha tự thuở nào
    (Quê ta ơi! – Phạm Đôn Nhai)
    Hay là:
    Hôm nay vui nghĩa vui t́nh
    Vui sao mà nước mắt ḿnh rưng rưng
    Ước mơ cất tiếng reo mừng
    Quê hương trỗi dậy vang lừng bốn phương…
    (T́nh Xuân Quê Mẹ - Phạm Thế Phiệt)

    5.- Mùa Xuân thổn thức ḷng người, những tấm ḷng của những người con xa quê luôn đau đáu nỗi niềm hướng về quê cha đất tổ và Quê hương cũng luôn mở rộng tấm ḷng để đón những đứa con xa về đoàn tụ, sum vầy.
    Con lắng nghe từng ngày tin quê mẹ
    Ḷng lâng lâng mỗi độ nắng xuân về
    (T́nh Xuân Quê Mẹ - Phạm Thế Phiệt)
    Và:
    Ngày "Báo bản" em về thăm quê anh
    Làng xóm hôm nay từng bừng vui quá
    Tiếng trống rộn ràng, làng như phố xá
    Người chen chân đi trẩy hội đêm vui …

    Chân cứ bước theo ḍng người cuộn trôi
    Em chẳng biết ḿnh sẽ về đâu nữa
    Anh ở nơi xa, khoảng trời chia nửa
    Người th́ đông mà em thấy đơn côi !

    (Thơ T́nh ngày Báo Bản- Phạm Ngọc Dũng)
    C̣n trong bài “Nơi đó - Quê nhà “tác giả Phạm Phúc Đường lại viết:
    Trên thế gian này !
    Nơi nào ?
    Ta có mặt trong sự đớn đau tột cùng của mẹ ,
    trong hạnh phúc ngập tràn, lệ mẹ lại trào tuôn
    Nơi nào ?
    Nhúm nhau của ta được cha mang chôn trong một góc vườn
    Bà đỡ đầu làng "phát đít" ta ba bốn lần mới khóc
    Nơi nào ?
    Ta lớn lên trong bao điều khó nhọc
    Nơi đó - Quê nhà


    6.- Mùa xuân cũng là dịp để con cháu thể hiện ḷng hiếu thảo của ḿnh với cha mẹ, tổ tiên, là dịp mừng thọ cho các bậc cao niên và chúc những lời tốt đẹp đối với mọi người khi Tết đén Xuân về
    Nhộn nhịp xóm làng vui đón tết
    Sắm mua cây cảnh: quất, đào, hoa
    Cụ già nghiền ngẫm đôi câu đối
    Em nhỏ tung tăng đón nhận quà
    (Xuân Bính Thân – tác giả Bùi Văn Tung)

    Và:
    Là tấm ḷng nhung nhớ lúc xa quê
    Nỗi khao khát được trở về với mẹ
    Nơi máu xương của bao nhiêu thế hệ
    Đă hiến dâng để xây dựng đất này
    (Quê hương –tác giả Bùi Thị Xuân Hương)
    Để chúc mừng mọi người luôn luôn mạnh khỏe vui với nước non:
    Chúc mừng trên hết tuổi cao niên
    Gối hạc nhẹ nhàng cất bước lên
    Cơi thọ nền nhân đời đă mở
    Tuổi già, vui với nước non tiên!
    (Chúc Mừng Xuân mới – tác giả Phạm Phơn)

    7. Xuân là tương lai:Xuân là niềm khát khao về một tương lai tươi sáng, rộng mở cho chặng đường đi tới của dân tộc. Là sức sống, là niềm tin hi vọng của con người:
    Đất bằng mưa gió đổi thay
    Trăm năm vạn vật đất này vẫn thơm…
    Bức tranh quê Nuốn hăy c̣n
    Không nhiều nhưng nét giản đơn đậm màu.

    (Em ơi- hai tiếng”Làng ta”, tác giả Phạm Sĩ Hỷ)
    Cùng với sự chuyển ḿnh đi lên của đất nước, chúng ta cũng rất vui mừng, tự hào trước sự đổi thay của quê hương Nộn Khê hôm nay và luôn luôn hy vọng về một tương lai sán lạn của dân tộc:

    …Làng quê ta nay đă khác xưa rồi
    Bộ mặt nông thôn đang dần dần đổi mới
    Đường bê tông thay mặt đường lầy lội
    Trường cao tầng, trạm y tế khang trang
    Bốn xóm đă xây nhà văn hóa đàng hoàng
    Câu lạc bộ thơ làng quanh năm hoạt động
    Xung quanh làng, những cánh đồng trải rộng
    Năm hai mùa, lúa trĩu hạt nặng bông
    Ngày lại ngày, những biệt thư cao tầng
    Dần thay thế những nhà tranh xưa cũ
    "Làng Chữ thập", với ngôi đ́nh cổ
    Đang chuyển ḿnh cùng đất nước vào xuân….

    (Mùa xuân mới đang về -Nguyễn Xuân Hoàng)

    Các bài cùng chuyên mục:

    Lần sửa cuối bởi NXH; 15-01-2019 lúc 08:38 AM.
    TỰ HÀO LÀ NGƯỜI LÀNG NỘN KHÊ - YÊN TỪ - YÊN MÔ - NINH B̀NH
    Khách HĂY CÙNG NXH GIỚI THIỆU NONKHE.NET ĐẾN BẠN BÈ, NGƯỜI THÂN NHÉ!

  2. Những người đă thích NXH bài viết này:

    pndung (24-10-2018)

  3. #2
    NXH
    NXH đang offline
    Avatar của NXH
    Tham gia ngày
    Jan 2013
    Đến từ
    Nộn Khê
    Bài viết
    434
    Nhuận bút ($)
    7.221,26

    Cấp độ: 36 
    Kinh nghiệm: 964.219
    Cấp độ tiếp: 1.000.000

    Thích
    2.180
    Được thích 2.933 lần tại 439 bài

    Trả lời: GiỚi thiỆu chƯƠng tŕnh thƠ “ xuân quê hƯƠng”



    MỘT SỐ BÀI THƠ XUÂN QUÊ HƯƠNG


    Phạm Thanh B́nh

    LÀNG TÔI - LÀNG TA

    Làng ôm ấp dưỡng nuôi tôi từ thuở nhỏ.
    Làng trong tôi như hơi thở đêm ngày!
    Làng ! điểm tựa cho ta cất cánh bay.
    Làng ! tổ ấm nơi ta về trong ṿng tay rộng mở.
    Làng! Thân thuộc, sao mỗi lần về là mỗi lần bỡ ngỡ.
    Có phải chăng ai cũng là người con bé nhỏ của

    làng!?

    GIAO H̉A
    Em như cơn lốc cuốn
    Lướt trên biển ḷng anh
    Con tim bừng dậy sóng
    Cuồn cuộn mà mong manh

    B́nh minh ̣a ánh sáng
    Sương đầu cành long lanh
    Khúc giao ḥa Trời - Đất
    Thỏa ḷng em , ḷng anh.

    Phạm Ngọc Bích

    BÀI THƠ XẾP BẰNG ĐÁ
    (Gửi Phạm Hồng Đức)

    Năm ngoái về thăm anh
    Chuyện gia đ́nh bỏ dở?
    Tôi như thấu ḷng anh
    Xót xa t́nh mẫu tử.

    Xuân này, tôi trở lại
    Trước nhà, thêm núi non
    Xếp Trường sơn hùng vĩ
    Nghiêng nghiêng h́nh mẹ con

    Tôi nh́n ra nét chữ
    Ch́m sâu trong nét buồn.
    Giá ai uống cạn nước nguồn,
    Chắc là đứng tựa Trường sơn anh chờ!

    Ḷng nhớ đến chuyện xưa
    Miệt mài anh xếp tiếp
    Nào suối cạn, cổng trời,
    Đường ṃn mang tên Bác…

    Đánh giặc quên tháng ngày
    Núi rừng ôm giấc ngủ
    Cơ sốt qua đêm dài…

    Kỉ niệm dần sống lại
    Tương ḿnh đi trong mơ,
    Những năm trường kháng chiến
    Xếp…
    Xếp….
    Xếp măi…
    Thành bài thơ!

    Bùi Ngọc Chĩ

    LÀNG QUÊ ĐÁNG SỐNG

    Dạo ngắm làng ḿnh lắm đổi thay
    Đường beton gạch hết trơn lầy
    Nhà cao sơn mới lên san sát
    Ruộng lúa thành ao, vườn tốt cây
    Ngày nghỉ ô tô khan chỗ đậu
    Trưa hè pḥng lạnh giấc thêm say
    Đạp xe đi bộ ra sân bóng

    Đất Nuốn làng quê đáng sống đây
    Bùi Ngọc Chĩ

    Bùi Văn Cừ

    MỞ HỘI XUÂN

    Thắm cảnh hoa đào ấm tiết xuân
    Biết bao kỷ niệm sáng tinh thần
    T́nh yêu Tổ quốc thêm tha thiết
    Nghĩa cả quê hương thật thấm nhuần
    Uống nước nhớ nguồn ḷng hiếu thảo
    Đền ơn đáp nghĩa dạ tri ân
    Nộn Khê truyền thống, làng văn vật
    Báo Bản tiên hiền, mở hội xuân.


    Nguyễn Tân Dậu

    CẢNH SẮC QUÊ HƯƠNG

    Lễ mừng Báo Bản của làng ta
    Náo nức hân hoan khắp mọi nhà
    Từ Bắc chí Nam về dự hội
    Tỏ ḷng con cháu khắp gần xa

    Có tổ có tiên mới có ḿnh
    Có làng có xóm, vẻ tươi xinh
    Có cây cổ thụ vươn cành lá
    Hồ ngạt ngát xsen trước cửa đ́nh

    Tường thành vững đẹp mới xây xong
    Sức của dân làng đóng góp chung
    Như thưở năm nào c̣n nhớ măi
    Đường thôn lát gạch đỏ màu hồng

    Có hồ thưởng nguyệt nước trong xanh
    soi cả hinh em với bóng anh
    In mối t́nh đầu từ buổi áy
    Đến nay dâu rẻ đă thành danh

    Có chợ đầu thôn chẳng cạnh tranh
    Gần xa nô nức đến kinh doanh
    Bán buôn sầm uất như ngày hội
    Dào dạt t́nh quê đẹp tựa tranh

    Kỉa câu lạc bộ mái cao cao
    Dựng giữa hồ trong nước dạt dào
    Đêm đến chị Hằng nghiêng soi bóng
    In h́nh sáng tỏ ánh mây sao

    Văn hóa, làng ta đáng giá cao
    Rơ ràng truyền thống bậc anh hào
    Đời xưa đă vậy, đời nay vậy
    Vần vũ toàn tài, trí lược thao

    Đồ cổ ngày xưa vẫn thích dùng
    Mâm đồng, bát sứ…sáng long bong
    Món ăn chế biến đâu ra đấy
    Dù chẳng cao sang cũng mặn nồng

    Cổ truyền cưới hỏi hoặc ma chay
    Đ́nh đám đông vui suốt cả ngày
    Tiết kiệm, trang nghiêm mà thanh lịch
    Đạt t́nh, đẹp ư mới là hay

    Ôi! Vui biết mấy cảnh làng ta!
    Đoàn kết toàn dân trẻ chí già
    Xuân đến, vui xuân vui lễ hội
    Tỏ ḷng thành kính bậc ông cha.

    Xuân 1998
    Cao Duy Do

    CON XA NHỚ MẸ

    Đi xa đâu phải rằng quên
    Trong ḷng luôn hướng tổ tiên quê ḿnh
    Nơi chôn rau, đất ân t́nh
    Người xinh, cảnh đẹp, văn minh có thừa
    Trọng tài, mến khách, yêu thơ
    Có nhà văn hóa giă hồ lung linh
    Đường làng lát gạch bao quanh
    Sông Trinh uốn khúc hiền lành từ xưa
    Như người mẹ vẫn mong chờ
    Con xa nhớ mẹ từng giờ khôn nguôi
    Đi đâu xay dựng cho đời
    Trong tâm vẫn giữ là người Nộn Khê.
    1991

    Phạm Ngọc Dũng
    THƠ T̀NH NGÀY “BÁO BẢN”
    Ngày "Báo bản" em về thăm quê anh
    Làng xóm hôm nay từng bừng vui quá
    Tiếng trống rộn ràng, làng như phố xá
    Người chen chân đi trẩy hội đêm vui !

    Anh không về như đă hẹn, đêm nay
    Sẽ cùng em đi chợ đêm ăn ốc
    Để em khen mùi lá chanh thơm phức
    Anh lại cười, má em đỏ hây hây…

    Đêm nay, ḿnh em lang thang nơi này
    Hội th́ vui, mà em buồn biết mấy
    Đâu dấu chân quen, đâu làn hơi ấm
    Bàn tay này … sao chợt thấy lẻ loi !

    Chân cứ bước theo ḍng người cuộn trôi
    Em chẳng biết ḿnh sẽ về đâu nữa
    Anh ở nơi xa, khoảng trời chia nửa
    Người th́ đông mà em thấy đơn côi !

    Vẳng đâu đây giọng chèo xẩm người ơi
    Tiếng hát chơi vơi, nhị đờn réo rắt
    Giọng hát xa xăm, lúc khoan, lúc nhặt
    Em chợt biết rằng… đêm hội vắng anh !

    Phạm Ngọc Dũng
    LỖI HẸN…

    Một năm thấm thoát lại trôi qua
    Lời hẹn năm xưa, hội quê nhà
    Anh sẽ trở về nơi xóm nhỏ
    Cùng em dạo bước lối xưa qua ?

    Trời lạnh anh à, anh biết không
    Hội làng Báo Bản bao người trông
    Ngày vui đoàn tụ quê ta đó
    Người xa nơi ấy…. có c̣n mong ?

    Xao xác ngoài kia ngọn gió đông
    Gió đùa chi măi buốt tê ḷng
    Lỗi hẹn không về, anh có biết
    Một người ngày ấy vẫn thầm mong !

    Banglangtim

    Phạm Xuân Duyên
    ,

    XA QUÊ NHỚ TỔ

    Nh́n ḍng sông Mă nhớ Trinh giang
    Đường đất xa xôi chạnh nghĩa làng
    Man mác t́nh quê nơi viễn xứ
    Vấn vương cuộc sống chốn tha phương
    Ngắm hoa xuân nở ḷng thao thức
    Nghe pháo giao thừa dạ ngổn ngang
    Những muốn bay về nơi chốn cũ
    Vui xuân, bái tổ thỏa niềm riêng
    Xuân 1990


    Phạm Thị Đào

    T̀NH QUÊ

    Mỗi khi Tết đến, xuân sang
    Là tôi lại nhớ tới làng Nộn Khê
    Lúa xanh trải mượt đồng quê
    Làng tôi xưa vốn làm nghề dệt thêu
    Thoi đưa nhộn nhịp sớm chiều
    Bao nhiêu h́nh ảnh mến yêu quê nhà
    Đ́nh làng, giếng nước, cây đa
    Đường xưa, ngơ cũ ai mà dám quên!
    Bao kỷ niệm vẫn c̣n nguyên
    Tôi hằng tâm niệm ngày đêm không ngừng
    T́nh quê hương, nỗi nhớ mong
    Cho tôi được gởi đôi ḍng thiết tha
    Thiêng liêng mảnh đất ông cha
    Nộn Khê măi măi vẫn là quê tôi!
    Quê hương yêu dấu ta ơi!
    Ta yêu, ta qui, đời đời không quên!
    Nam định 1998

    Nguyễn Gia Định


    MÙA XUÂN VÀ T̀NH YÊU
    Khi mùa xuân gơ cửa
    Chim ríu rít trên cành
    Bao chồi non hé mở
    Sương xoe tṛn long lanh

    Khi mùa xuân gơ cửa
    Hoa đào thắm sắc hồng
    Đôi môi em mọng đỏ
    Khiến ḷng anh bâng khuâng

    Ôi mùa xuân lạ thế
    Kéo đất trời rộng hơn
    Sao t́nh yêu lạ thế
    Cứ đứng ngồi không yên.

    XUÂN Ở NỘN KHÊ

    Cứ mỗi độ xuân về
    Làng Nộn Khê mở hội
    Người người đều hồ hởi
    Nhịp trống rung từng hồi

    Cứ mỗi độ xuân về
    Đồng hương làng gặp mặt
    Những bàn tay siết chặt
    Vui nói cười hả hê

    Cứ mỗi độ xuân về
    Chợ cổng Đ́nh lại họp
    Người chen nhau ních chật
    Vui suốt đêm không về

    Cứ mỗi độ xuân về
    Xôn xao chuyện cũ mới
    Vẫn không quên đạo lư
    Uống nước phải nhớ nguồn...

    Nay mai dù đi xa
    chân trời hay góc bể
    Thế hệ nối thế hệ
    Nộn Khê trong tim ta

    Nguyễn Gia Định

    Phạm Xuân Đôi

    NHÀ VĂN HÓA LÀNG NỘN KHÊ

    Nhà văn hóa hay dáng h́nh non bộ
    Nét hài ḥa trên mảnh đất quê hương
    Vẻ suy tư mang cốt cách phong sương
    Dáng đĩnh đạc mang t́nh sâu nghĩa nặng

    Bởi sắt đá nên gởi vào im lặng
    Bởi tự do nên chẳng ngại phông ba
    Bởi yêu đời nên viết giọng thi ca
    Bởi sức vóc nên sá ǵ mưa nắng…

    Ở nơi đây, bốn mùa tràn ánh sáng
    Một làng quê đầy ắp những t́nh yêu
    Người và hoa Xuân Tết quyện vào nhau
    Văn Báo bản vong vang hồn tiên tổ.

    Ở nơi đây bốn bề vui sóng vỗ
    Cầu hẹn ḥ nghe chuyện những trăm năm
    Ở nơi đây trằn trọc khách xa xăm
    Điều phi lí bay vèo theo cát bụi.

    Ở nơi đây những mùa hoa phượng gọi
    Trẻ đi thi lớp lớp kéo nhau về
    Và những đêm thơ ngọt ngào thi vị
    Làng Nuốn ḿnh, rạng rỡ một vùng quê
    1991

    Phạm Hồng Đức

    DỰNG NÚI NON

    Đánh giặc xong rồi dựng núi non,
    Giang sơn thu lại cỏn c̣n con.
    Nào gènh, nào thác, nào hang đông,
    Cũng suối, cũng khe, cũng lối ṃn…
    Nguyện sẽ vun trồng hoa lá thắm,
    Thề luôn giữ vững tấm ḷng son!
    Mặc cho giông tố, dầu mưa nắng
    Nhưng vẫn xanh tươi, măi măi c̣n!
    1985

    Phạm Phúc Đường

    NƠI ĐÓ - QUÊ NHÀ

    Trên thế gian này !
    Nơi nào ?
    Ta có mặt trong sự đớn đau tột cùng của mẹ ,
    trong hạnh phúc ngập tràn ,lệ mẹ lại trào tuôn
    Nơi nào ?
    Nhúm nhau của ta được cha mang chôn trong một góc vườn
    Bà đỡ đầu làng "phát đít" ta ba bốn lần mới khóc
    Nơi nào ?
    Ta lớn lên trong bao điều khó nhọc
    Nơi đó - Quê nhà
    Nơi đó !
    Mẹ ta đă gạt trên những củ sắn , củ khoai lấy mấy th́a cơm cho ta ăn hàng ngày
    Nơi đó !
    Cũng v́ ta mà dưới ánh đèn dầu ṿng xa đánh ống ,đánh suốt chẳng ngừng quay*
    Nơi đó !
    Chữ " i" , chữ "tờ" thày giáo già cặp rèn cho từng nét
    Nơi đó !
    Ta đă được lớn lên giữa bao điều tốt đẹp
    Nghĩa xóm, t́nh làng , t́nh bạn , t́nh yêu ...
    Nơi đó !
    Gợi cho ta bao nhung nhớ ĐỦ NHIỀU
    Để những đứa con quê tháng giêng hàng năm vẫn thèm về Báo bản
    Nơi đó -- Quê nhà


    Nộn Khê 13 tháng giêng Mậu Tuất
    Phạm Phúc Đường


    NỖI NHỚ ĐÊM ĐÔNG

    Đêm lạnh vùi trong chăn , đệm
    Nhớ về một mái nhà tranh
    Gió bấc lùa qua liếp cửa
    Thổi vào kiếp sống mong manh
    Áo vá mang ra mặc hết
    Sắn khoai ăn cũng ngon lành

    Lại nhớ chân trần đi học
    Vải màn quấn cổ làm khăn
    Lá chuối che mưa đỡ ướt
    Mà sao chẳng thấy nhọc nhằn

    Những năm "đại hàn" lạnh giá
    Ổ rơm ủ ấm bao người
    Chấy , rận "xếp hàng" vạt áo
    Mẹ phải cho vào nước sôi

    Hết lạnh gặp ngày nắng đẹp
    Nhà nào nhà nấy cùng phơi
    Phơi chiếu , phơi ḿnh , phơi áo ...
    Ổ rơm lại dọn mất rồi

    Đông xưa quê nghèo mà ấm
    Đông nay có đệm có chăn
    Tha hương ngày đông càng lạnh
    Con tim lại thấy nhọc nhằn .


    Đêm đông 2018

    Đinh Thiện Giáo
    Cụ Đinh Thiện Giáo, mất năm 2014, thọ 101 tuổi. Khi ở tuổi 90, cụ có bài thơ viết về Nhà Văn hóa Làng Nôn Khê như sau:
    NHÀ VĂN HÓA LÀNG NỘN KHÊ
    Đây Nhà Văn hóa Nộn Khê,
    Gió đưa hương sắc, t́nh quê dạt dào.
    Cầu Kiều sớm tối tiêu dao,
    Bóng hồng thấp thoáng má đào đường mây.
    Ba sinh duyên nợ chi đây,
    Tiếng chim ca hót trên cây phượng già.
    Xuân về đua nở trăm hoa,
    Tao đàn thơ phú gần xa phẩm b́nh.
    Luận đàm nghĩa khí phân minh,
    Đài thiêng, nước biếc lung linh sóng trào.
    Trẻ già, trai gái tự hào,
    Tiếng tơ, tiếng trúc ḥa vào hồn thơ.
    Âm thanh suối chảy nguồn xưa,
    Nộn Khê sương tuyết nắng mưa vẫn t́nh.
    Xuân Nhâm Ngọ 2002
    Đinh Thiện Giáo
    VUI CẢNH NHÀ

    Sáu chin mùa xuân đă trải qua,
    Vui khi tuổi trẻ lại vui già.
    Giang hồ nếm thử mùi trăng gió,
    Chèo lái thuyền bơi đỗ bến nhà.
    Bớt muốn, bớt tham đời bớt khổ,
    Thêm xuân, thêm thọ, cảnh thêm hoa.
    Trinh khê tắm gội t́nh lai láng,
    Phong cảnh quê hương thú mặn mà.
    1983
    Bùi Hiển

    HỘI LÀNG

    Năm xưa cha đến hội làng
    Áo khăn cùng tiếng chiêng vang dặt d́u
    Hội làng vui biết bao nhiêu
    Cờ giong trống mở, gió chiều nhẹ bay
    Cũng là ngày hội năm nay
    Mái đ́nh đỏ ánh những ngày hội xuân
    Điện giăng ḥa ánh trăng ngần
    Lung linh hồ nước in h́nh đẹp sao
    Bất thiên công đức lớn lao
    Thanh danh văn vật ai nào dễ quên
    Nộn Khê lững lẫy danh tên
    Lưu truyền ở khắp mọi miền thôn quê
    Hội làng ai nhớ gọi về
    Đón xuân ḷng thấy tràn trề niêm vui
    T́nh quê thơm ngọt mía lùi
    Ở đâu máu chảy cũng hồi về tim
    Suối vàng cha đă ngủ yên
    Trầm hương theo gót tổ tiên về làng
    1995

    Phạm Thế Hùng

    GỬI VỀ LÀNG NUỐN
    (Xin kính dâng quê hương)

    Mỗi năm mùa hoa bưởi
    Con lại về thăm quê
    Đất mở ḷng ra đón
    Đứa con xa trở về

    Mái đ́nh cong che chở
    Lũ trẻ nghèo chăn trâu
    Hôm nay con trở lại
    Tóc điểm sương trên đầu

    Bạn cũ dần thưa vắng
    Đứa đă ra ngoài đồng
    Thảnh thơi nghe gió hát
    Khúc ru hời bên sông

    Tháng giêng, Làng báo bản
    Cháu con lại trở về
    Vui như là đứa trẻ
    Chợ đêm bừng làng quê

    TS Thế Hùng

    MỘT CÁNH HOA ĐÀO

    Rét run người...
    Vẫn ấm bên nhau.
    Em nhường áo…choàng anh đỡ lạnh
    Anh không biết nói lời có cánh
    Bởi yêu thương chân thật dâng đầy
    Và ngoài kia,
    Trên những hàng cây
    Nhựa đang chuyển lên cành dự báo
    Mùa xân về,
    Tiếng cười là pháo.
    Anh đính trên môi em
    Một cánh hoa đào.
    Xuân 1992

    Phạm Gia Huấn

    ĐẦU XUÂN CHÚC NÔNG DÂN

    Xuân về rực rỡ ngàn hoa
    Mấy lời xin chúc ông bà nông dân
    Chúc cho mùa nặng lúa bông
    Sắn khoai lắm củ, ngô đồng bắp to
    Đầy sân gà lợn, trâu ḅ
    Quanh năm sung túc ấm no mọi nhà
    Chúc cho trên dưới thuận ḥa
    Ấm êm vang vọng lời ca ân t́nh
    Nhà nhà nếp sống văn minh
    Để cho thôn xốm quê ḿnh đẹp hơn!
    1992

    Phạm Phúc Hưng

    NỘN KHÊ – QUÊ TÔI

    Con đê Hồng Đức c̣n đây
    Dấu chân của biển c̣n dầy phù xa
    Năm trăm năm lẻ đă qua
    Làng cao tuổi thế sao mà rất xuân?
    Tên làng là ư tiền nhân
    Mầm non hy vọng ươm gần Trinh Khê
    Biển lui, biển nghĩ suy ǵ
    Mà sông Trinh ấy nước về triều dâng
    Ông cha thông thái quá chừng
    Ươm mầm non đă nghe rừng mai sau
    Phù sa đất ngọt mỡ màu
    Lúa vàng, bông trắng, vườn rau nặng t́nh
    Biết thời, biết đất, biết ḿnh
    Nếp làng vẫn sống đă thành câu ca
    Đất, người cứ đẹp măi ra
    Nhờ ơn công đức ông bà tổ tiên.
    01/1985

    Bùi Thị Xuân Hương

    QUÊ HƯƠNG

    Hai tiếng quê hương rung động mỗi tâm hồn
    Như là gió đưa hương đồng thoang thoảng
    Bao tiếng chim hót vui từ buổi sáng
    Và ánh trăng vằng vặc những đêm thu
    Là tấm ḷng nhung nhớ lúc xa quê
    Nỗi khao khát được trở về với mẹ
    Nơi máu xương của bao nhiêu thế hệ
    Đă hiến dâng để xây dựng đất này
    Từ xa xưa ông cha ta đă tới đây
    Khai khẩn đất hoang dựng lên quê mới
    Từng bước chuyển ḿnh mỗi ngày đi tới
    Ấm no vẻ đẹp gương mặt làng quê
    Có biết chăng những người con Nộn Khê
    Hăy xứng đáng với tấm ḷng mong mỏi
    Và niềm tin hứa hẹn mỗi chúng ta
    Mùa xuân về đất nước thắm ngàn hoa
    Và nhịp sống càng tưng bừng rộn ră
    Từ bốn phương con cháu xa trở về quần tụ Mang trong ḷng sâu thẳm tiếng quê hương.
    Xuân 1988

    Nguyễn Hy

    NHỚ QUÊ

    Chẳng phải con sinh ở đất này ?
    T́nh quê khao khát bấy lâu nay
    Xa người thân thích ôn nhiều khúc
    Vắng bạn tri âm nhớ những ngày
    Xóm cũ mơ màng qua giấc mộng
    Nhà xưa thấm thía quyện hương say
    Ước ǵ họa sĩ là con nhỉ?
    Vẽ bức tâm thư để giăi bày.

    Phát diệm 19/5/1987

    Phạm Hy

    GỬI VỀ QUÊ NỘI

    Con nhớ chuyện tằm tự thưở xưa,
    Ăn dâu, nhả kén, trả đời tơ.
    Riêng con như thấy c̣n vương nợ
    Núi Bảng, sông Trinh vẫy gọi chờ.

    Hà nội 1986



    Phạm Sỹ Hỷ

    EM ƠI, HAI TIẾNG “LÀNG TA”

    Qúi yêu hai tiếng “Làng ta”
    Tim hồng muốn giăi tấm quà ngày xuân
    Hỡi đàn em bé tơ măng
    Những người chủ của giang sơn mai ngày
    Đất bằng mưa gió đổi thay
    Trăm năm vạn vật đất này vẫn thơm
    Kẻ từ khi có làng thôn
    Dân ḿnh vốn đă giầu nguồn thân thương
    Cái tên Làng Nuốn quê hương
    Đó là tâm huyết vấn vương bao ḷng
    Ngôi đ́nh cổ kính em trông
    Như ḥn ngọc quí trong hơn bao lần
    Quê ḿnh luôn có văn nhân
    Mạch ḍng Trinh nhỏ triều dâng ôm tṛn
    Dạo trên đường gạch đỏ son
    Em ơi có thấy tâm hồn tự tin
    Mái trường em đó xinh xinh
    Thầy cô chăm chút ân t́nh bên em
    Em như một ngọn măng mềm
    Mà làng quê đặt niềm tin trông chờ
    Học đi nối chí người xưa
    Tô đi đừng để phai mờ nét son
    Bức tranh quê Nuốn hăy c̣n
    Không nhiều nhưng nét giản đơn đậm màu
    Quê hương ta có đẹp giàu
    Là trông lớp trẻ mai sau trưởng thành
    Những ḍng tâm huyết chân t́nh
    Trở trăn viết tặng xin dành cho em.
    Xuân 1989


    Nguyễn Đức Kế

    GIỮ TRỌN T̀NH QUÊ

    Qua đ́nh đứng ngắm trông đ́nh
    Đ́nh bao nhiêu ngói bấy t́nh hương quê
    Người ơi đến hẹn th́ về
    Quê ta mở hội say mê dạt dào
    Ông cha biết mấy gian lao
    Dựng xây làng xóm đă bao năm rồi
    Hồ sen in bóng mây trời
    Đường thôn lát gạch thảnh thơi ra vào
    Chợ làng vui họp xôn xao
    Kẻ mua người bán mời chào thiết tha
    Chuông chùa vang vọng ngân nga
    Và câu lạc bộ bài ca trữ t́nh
    Cuối thôn uốn khúc sông Trinh
    Đồng quê thảm lúa mông mênh đất trời
    Quê hương ơi, một chiếc nôi
    Nâng niu ấp ủ bao người xưa nay
    Năm trăm năm lẻ đổi thay
    Ngọt bùi đă lắm, đắng cay cũng nhiều
    Dù cho chuyển đổi trăm chiều
    Quê hương vẫn trọn t́nh yêu trong ḷng
    Dẫu rằng nên cán nên công
    Cũng nhờ truyền thống cha ông đất này
    Lời xưa vang vọng hôm nay
    T́nh quê giữ trọn không ngày nào nguôi.

    Xuân 1998

    Bùi Xuân Khang

    TẤM L̉NG BIÊN GIỚI

    Hỡi cô em gái Nuốn Khê ơi!
    Báo bản năm nay hẳn tuyệt vời
    Nhớ buổi chia tay ngày nhập ngũ
    Trời mây hai đứa cách đôi nơi

    Tôi gác khoảng trời biên giới bắc
    Tâm hồn luôn nghĩ tới thôn trang
    Bóng ai như bóng cô em đó
    Mà trái tim tôi bỗng rộn ràng

    Ôm súng biên cương nhớ Nuốn hoài
    Đêm dài, gió lạnh ánh trăng soi
    Trăng ơi, ta gởi đôi hàng chữ
    Nhắc với cô em giấc mộng đời

    Tấm ḷng giản dị trắng ngần trong
    Nghĩa vụ xong xuôi, ổn chiến trường
    B́nh lặng trở về thôn xóm cũ
    Ta cùng chung sức với quê hương

    Khi đó đời ta trọn nghĩa t́nh
    H́nh anh bên cạnh bóng em xinh
    Bên bao bầu bạn cùng xa nhớ
    Lần mối tơ vương dệt bức tranh

    Quê Nuốn Khê ơi! yêu biết bao
    Đất lành vẻ đẹp thật thanh tao
    T́nh quê ấm áp t́nh đôi lứa
    Thành bản t́nh ca đáng tự hào.


    Bùi Thị Kư

    QUÊ MẸ

    Nộn Khê đất mẹ đây rồi
    Về quê ḷng thấy bồi hồi xôn xao.
    Mừng vui cảm động dạt dào
    Quá vui đến nỗi lệ trào mưa xa.
    Biết bao năm tháng xa nhà
    Đời con gói trọn bao là nhớ thương.
    Đă từng trăn trở đêm trường
    Chỉ mong mau được hồi hương một ngày.
    Về đây ḷng thấy vui thay
    Làng quê pháo nổ, cờ bay rợp trời.
    Tổ tiên công đức sáng ngời
    Rộng ḷng đón biết bao người con xa.
    Đất quê t́nh nghĩa mặn mà
    Thủy chung hào hiệp, đó là Nộn Khê.
    Ra đi mong đợi ngày về…


    Bùi Xuân Lam

    HỘI LĂO T̀NH QUÊ

    Hôm nay trong cảnh quê hương
    Mừng ngày Quốc tế yêu thương người già
    Trải bao những tháng năm qua
    Tuyết sương đă điểm phôi pha mái đầu
    Tin vui hội lăo cùng nhau
    Giữ ǵn nền nếp tiến mau hơn nhiều
    Vui cùng làng xóm thân yêu
    Làm ăn chăm chỉ sớm chiều lo toan
    Giữ ǵn văn hóa kỷ cương
    T́nh quê đùm bọc yêu thương mọi người
    Bao năm góp sức xây đời
    Những ngày trai trẻ một thời xông pha
    Đến nay tuổi tác tuy già
    Diên Hồng thuở trước nay đà c̣n ghi
    Phải đâu “lăo giả an chi”
    Tấm gương trong sáng quyết v́ tương lai.


    Bùi Xuân Lâm

    TẶNG PHẨM MÙA XUÂN

    Tám năm rồi em nhỉ!
    Tết lại đến cùng ta,
    Anh chẳng có hoa
    Mừng em năm mới.
    Anh chỉ có mái tóc năm xưa
    Nay đă thay màu bao nhiêu sợi
    Và những nếp nhăn
    Trên vừng trán trông chờ…
    Tám năm rồi,
    Cái tuổi ngây thơ
    Cùng xếp lại, ta đă thành cha mẹ!

    Nhưng anh vẫn như thời trai trẻ
    Mang đến mừng em-Trong năm mới tốt lành
    Không phải một nhành hoa,
    Không phải một bài ca,,
    Cũng không phải một tấm khăn hồng,
    Mà một v́ sao trong mắt biếc long lanh….


    HỘI XUÂN

    Tháng giêng, Làng Nuốn hội xuân,
    Trẻ già náo nức, xa gần xôn xao.
    Niềm vui như sóng dâng trào,
    Đông qua, lạnh hết, nắng đào hừng lên.
    Nắng về cho má em duyên,
    Cho đồng làng, lúa lại lên xanh rờn.
    Em ơi, sao nỡ giận hờn?
    Ḿnh nghèo, vẫn đậm đà hơn t́nh người!
    Làng ḿnh mấy đận buồn vui,
    Nhịp đời vẫn cứ sinh sôi không ngừng!
    Hội xuân trống cứ vang lừng!
    Người vui trẻ lại tưởng chừng đôi mươi!
    Anh đi trong tiếng em cười,
    Màu xanh ánh mắt thay lời của ai.
    Dặm xa ngày rộng tháng dài,
    B́nh minh rạng rỡ chân trời đợi ta!

    Xuân 1993
    Phạm Ngọc Liễn

    HOA TẾT NHÀ TÔI

    Tết nào tôi cũng chơi hoa
    Cúc vàng, xanh, đỏ, lan ngà lung linh
    Cổng vào, chín chậu hoa xinh
    Hoa cười đón khách khoe ḿnh sắc xuân
    Quất vàng trĩu quả rung rinh
    Ḥa cùng hoa đẹp, đắm ḿnh trời xuân.

    Xuân 2008

    Phạm Thanh Liễu

    T̀NH XUÂN

    XUÂN đến cả mọi miền Tổ Quốc
    VỀ phố phường xuôi ngược thôn quê
    TRÊN vùng hẻo lánh sơn khê
    KHẮP nơi trang trí bốn bề đẹp xinh.

    MỌI ngơ ngách quê ḿnh sạch sẽ
    NƠI chợ phiên đắt rẻ nhiều hàng
    BẾN đ̣ nhộn nhịp người sang
    THƠ lời chúc tụng ư vàng ngọc tâm

    ĐẸP nhân nghĩa t́nh thâm gắn kết
    MĂI bên nhau thắm thiết cuộc đời
    NHỮNG ngày chia sẻ đầy vơi
    LỜI thương yêu tặng, t́nh người đẹp sao.

    THIẾT chặt những lời chào Kỷ Hợi
    THA hồ vui khách tới chào mời
    XUÂN VỀ TRÊN KHẮP MỌI NƠI
    BẾN THƠ ĐẸP MĂI NHỮNG LỜI THIẾT THA.

    Thanh Liễu

    QUÊ NHÀ NƠI CÓ MẸ CHA

    MẸ nâng bước cho con đứng dậy
    CHA chỉ cho hết thảy bao điều
    LÀ người gửi trọn tin yêu
    SUỐI nguồn tâm sự những điều nghĩ suy.

    YÊU trẻ nhỏ không ǵ sánh được
    THƯƠNG cháu con rảo bước sớm trưa
    LÀ dù che nắng đỡ mưa
    NGUỒN vui cha mẹ..con đùa cười tươi.

    DẪN từng bước dạo chơi khi rảnh
    DẮT tay con chỉ dẫn bao điều
    QUÊ ḿnh như bức tranh thêu
    HƯƠNG thơm đồng nội sớm chiều nhẹ bay.

    CON sau này đi ra xă hội
    VỀ gia đ́nh nguồn cội vấn vương
    MẸ CHA LÀ SUỐI YÊU THƯƠNG,
    LÀ NGUỒN DẪN DẮT QUÊ HƯƠNG CON VỀ.

    Thanh Liễu

    Phạm Văn Long

    MỪNG XUÂN

    Tuổi trời, mừng thọ bảy mươi
    Duyên trời ḥa hợp,mừng tôi cưới vàng
    Mừng con cháu được đầy đàn,
    Mừng gia tư cũng ngoài thang đói nghèo.
    Mừng rằng bụng chẳng ph́ nhiêu,
    Mừng đôi chân vẫn đều đều rong chơi.
    Mừng nay ḷng dạ thảnh thơi,
    Mừng c̣n đủ chữ vui cười với Thơ.
    Chúa xuân dẫu chẳng đợi chờ,
    Tôi nào đă dám hững hờ với Xuân!
    Rượu ngon, bè bạn quây quần,
    Mừng Xuân, tự thướng mấy vần nôm na...

    Xuân Bính Tuất, 2007



    Phạm Xuân Mệnh

    NHỚ LÀNG

    Làng ta có dải sông Trinh
    Xa xa núi Bảng đă thành ư thơ
    Chuyên nghề dệt vải từ xưa
    Nay chuyển nghề cói cơm no áo lành
    Mọi người đều được học hành
    Cụ già sinh hoạt tinh thần thảnh thơi
    T́nh sâu nghĩa nặng ơn Người
    Có công xây dựng cuộc đời ấm no
    Ghi sâu công đức Bác Hồ
    Sản suất tiết kiệm chăm lo chuyên cần
    Bảo vệ, xây dựng hoàn thành
    Vui chung làng xóm đẹp t́nh nước non
    Cho dù sông cạn đá ṃn
    Làng ta đă nguyện sắt son một lời
    Có đi xa cách muôn nơi
    Cội nguồn, tiếng ấy của người Nộn Khê.

    Bùi Gia Nông.

    NGƯỜI XA NGÓNG TẾT QUÊ NHÀ

    Tết ở quê nhà chẳng thiếu hoa,
    Cũng Đào, cũng Quất, cũng Sanh, Đa...
    Hoa chen bên nụ phô màu sắc,
    Đỏ, trắng, vàng, xanh... kết mấy ṭa.

    Nắng xuân tỏa đẹp, hoa nhiều loại,
    Đậm nhạt, hương thơm tỏa khắp nhà,
    Gọi níu Ong về vây hút nhụy,
    Xuân tràn, cảnh sắc rộn ḷng ta.

    Tiền nhân xây đắp quê ta đẹp,
    Bốn xóm x̣e như bốn cánh hoa,
    Chùa, Thượng, Chung, Cầu, bao thế hệ,
    Nâng tầm tri thức sớm giao thoa.

    Người xa ngóng Tết nơi Quê mẹ,
    Hơn ngóng Đào Mai Quất... nở hoa,
    Con cháu Bắc Nam về tụ họp,
    Lấp đầy nhung nhớ... lại bay xa...


    NGHE LÀNG B̀NH THƠ

    Tôi đă nghe Hoài Thanh b́nh thơ
    Giữa ánh điện hội trường rực rỡ.
    Tôi đă nghe Xuân Diệu b́nh thơ
    Giữa công viên một mùa hoa nở.

    Hôm nay nghe các cụ b́nh thơ
    Giữa đ́nh làng một đêm đáng nhớ.
    Người xướng nêu những điều trăn trở
    Người họa mở những nét vui tươi.

    Lại, qua, thơ đối đáp ngươc xuôi
    Lời phân tích thấu t́nh đạt lí
    Buổi b́nh thơ sao mà ư nhị
    Thật tự hào nét đẹp quê tôi!
    1995



    Phạm Đôn Nhai

    QUÊ TA ƠI!

    Mấy tháng đông qua thời tiết lạnh
    Chờ mong được buổi nắng xuân về
    Hôm nay báo bản ngày xuân mới
    Nhộn nhịp làng ta rộn cảnh quê

    Tôi ở xóm Nam về tụ hội
    Gặp anh Hà Nội, chị Đồng Giao
    Xóm Thanh, xóm Bể, Ninh B́nh tới
    Công đức ông cha tự thuở nào

    Đây mái đ́nh xưa dáng uy nghiêm
    Hồ sen lồng lộng gió chiều lên
    Xanh ŕ rặng nhăn xôn xao chợ
    Êm ả ḍng Trinh những chiếc thuyền

    Tôi lại trở về nơi xóm quen
    Con đường gạch đỏ vẫn xây nghiêng
    Dừng chân trước ngơ ḷng xao xuyến
    Cảnh vật, con người đang tiến lên

    Lại nhớ quê xưa nghề cửu canh
    Lừng danh vải Nuốn đất quê ḿnh
    Gái hiền khéo léo và xinh đẹp
    Đi đứng đoan trang, tiếng mọi miền

    Hôm nay nghề cũ đă thay rồi
    Làm cói ta pi đổi cuộc đời
    Tay thợ nơi đây nào có thiếu
    Siêng năng khéo léo, biết bao người

    Ở làng hay ở muôn nơi
    Kẻ đi người ở giữ lời ông cha…
    Con tuy xa cách quê nhà,
    Nhưng ḷng vẫn ở quê cha đời đời
    Xuân về ấm áp t́nh người
    Mùa xuân đẹp măi t́nh người Nộn Khê.
    1988

    Phạm Thế Phiệt

    T̀NH XUÂN QUÊ MẸ

    Con lắng nghe từng ngày tin quê mẹ
    Ḷng lâng lâng mỗi độ nắng xuân về
    Song có lúc mghe những tin trái tiết
    Ḷng con lại ủ dột tái tê

    Mẹ hỡi mẹ con sao quên được
    Từ ấu thơ nghe chuyện ông cha
    Ngăn mặn, quai đê tạo lập quê nhà
    Biến băi biển thành ruộng đồng bát ngát

    Cuộc sống chỉ đâu lo riêng vật chất
    Mà dầy công vun đắp tinh thần
    Cho cháu con được hưởng măi mùa xuân
    Hoa đua nở trên quê hương văn vật

    Truyền thống dạy sống thủy chung chân thật
    Trọng t́nh thương rộng mở giữa trăm nhà
    Gom sức cùng nhau viết tiếp bản trường ca
    Cho thôn xóm rộn ràng tiếng hát

    Cho cao măi tinh thần bất khuất
    Dốc một ḷng xây dựng quê hương
    Quản chi băo táp chiến trường
    Làm đẹp măi cơ đồ thừa kế

    Mẹ hỡi mẹ, công ơn trời bể
    Con xin ḥa hơi thở nhịp tim
    Những mong quê tháng tháng, năm năm
    Hoa trái xum xuê hơn trước

    Năm Bính Dần đầu xuân tản bước
    Ḷng thấy ḷng dào dạt hương say
    Bần thần những chuyện trước nay
    Bởi người quyết tử có ngày b́nh minh

    Hôm nay vui nghĩa vui t́nh
    Vui sao mà nước mắt ḿnh rưng rưng
    Ước mơ cất tiếng reo mừng
    Quê hương trỗi dậy vang lừng bốn phương…

    Xuân 1989

    Phạm Phơn

    CHÚC MỪNG XUÂN MỚI

    Xuân đă về đây, đẹp tuyệt trần
    Vui ngày truyền thống giữa thôn dân
    Ḷng tôi phơi phới như hoa nở
    Chào cả quê hương, chúc mấy vần

    Chúc mừng trên hết tuổi cao niên
    Gối hạc nhẹ nhàng cất bước lên
    Cơi thọ nền nhân đời đă mở
    Tuổi già vui với nước non tiên!

    Đẹp quá, mừng cho tuổi ấu thơ
    Ngàn năm xưa ấy có bây giờ
    Mầm non hoa thắm vươn thơ mọng
    Kết quả mai ngày thỏa ước mơ!

    Chúc mừng nam nữ tuổi thanh xuân
    Lực lượng cốt ṇng của quốc dân
    Đời mới vui cùng xuân sắc mới
    Đức tài cho vẹn cả mười phân!

    Chúc mừng chung cả bạn nông gia
    Năng suất vui nhà cất tiếng ca
    Mặt trận hàng đầu công lớn nhất
    Cuốc cày ta cũng tạo vinh hoa!

    Anh em cán bộ chốn hương thôn
    Xuân mới xin mừng tiến bộ hơn
    Trung Đảng, hiếu dân cao măi măi
    Chói ngời hai chữ nét vàng son!

    Mừng ai vui được bước hưu nhàn
    Với Nước, thơm danh đă vẹn toàn
    Song tấm ḷng quê c̣n thắm thiết
    Mong c̣n góp sức với thôn trang!

    Và ai sinh sống chín mười phương
    Công tác xa trên các nẻo đường
    Mừng hăy c̣n đây t́nh nghĩa nặng
    Để ḷng gắn bó với quê hương!

    Đất nước huy hoàng xuân đă tới
    Trời xuân hoa nở nắng hồng lên
    Ưu tư ngày cũ qua đi hết
    Đổi mới cho đời tươi sáng thêm!

    Xuân 1987
    Bùi Ngọc Phúc

    TIẾNG CHIM SÁNG MỒNG MỘT TẾT

    Tưởng không c̣n, bỗng ríu rít tiếng chim
    những tiếng chim xôn xao ṿm lá
    Tiếng gà gáy nồng nàn xóm ngơ
    may vẫn c̣n làng, trong trẻo quá, làng ơi!...
    Vẫn rộn ràng, rối rít tiếng chim vui
    tiếng chim chuyền giữa ngọt ngào mùi bưởi chín
    trong lất phất mưa, trong cơi đời bịn rịn
    lác đác, li ti như thật như đùa.
    Vẫn chi chút h́nh hài, vẫn lấm tấm mưa
    vẫn líu tíu tiếng chim vườn cũ
    dẫu mẹ không c̣n, con đă về bên mẹ
    thắp nén nhang dâng mẹ dáng hao gầy.
    Con đang ngồi trong ngôi nhà của mẹ, sáng mai này
    giữa thúng mủng, nồi niêu nghe mẹ kể
    rằng đói kém, rằng giặc giă bao phen cơ khổ
    ṃn mỏi mẹ dỗ dành mặc thêm áo cho con…
    Đă bạc trắng mái đầu, chưa phải đứa con ngoan
    lang bạt kỳ hồ, xa quê biền biệt
    để ngày trở về cay cay khóe mắt
    con đă biết tự mặc áo cho ḿnh, khác thưở xa xưa.
    Vẫn lâm râm mưa và gió bấc lại về
    vẫn giục giă tiếng chim gọi đào, mai nẩy nụ
    thêm một tấm áo cho ḿnh, ngày đầu năm buốt giá
    trong ṿng tay mẹ xuân vừa sang...
    Nuốn
    1-1-2018(al)
    BNP


    Phạm Quang Quỳnh

    VƯỜN THƠ NỘN KHÊ

    Thơ làng như hoa trong vườn xuân nở rộ
    Hương tỏa bay đến khắp muôn nơi
    Đón ánh nắng maisawcs càng rực rỡ
    Mừng ong qua bướm lại chào mời

    Thơ đẹp lắm, Nôn Khê ơi, yêu lắm!
    Kết tinh hoa văn vật bao đời
    Lưu giữ trong ai nghĩa t́nh sâu năngl
    Dù ghé thămLàng chỉ một lần thôi
    30/10/2009


    Phạm Xuân Thao

    MÙA XUÂN QUÊ TÔI

    Mùa đông giá lạnh hết rồi
    Mâm non đă nhú đất trời ám lên
    Đủ màu hoa lá đua chen
    Xôn xao đón tết cổ truyền hàng năm
    Ở quê, người ở xa xăm
    Nghĩa t́nh thắm thiết viếng thăm nhau cùng
    Nước trong quả ngọt ấm ḷng
    Nhớ ai cày cấy khơi ḍng cho ta
    Tổ tiên công đức bao la
    Năm trâm năm ấy chưa xa t́nh người
    Mùa xuân nào phải ăn chơi
    Mùa trồng cây đức cho đời them xanh
    Cho ḍng nước ngọt trong lành
    Yêu quê ǵn giữ thanh danh quê nhà
    Hôm nay hội tụ gần xa
    Tràn đầy nghĩa cả, đậm đà t́nh thân
    Mặc cho tạo hóa xoay vần
    Người Nộn Khê vẫn quây quần hôm nay
    Mừng xuân chúc thọ vui vầy
    Chén thù chén tạc đầy vơi nỗi ḷng
    Xuân về tươi đẹp núi sông
    Xuân về hoa nở thơm bông quê nhà.

    Nguyễn Xuân Hoàng

    MÙA XUÂN MỚI ĐANG VỀ

    Mùa đông năm nay
    Rét nhiều, đều đều và rất ngọt
    Không căm căm, tê buốt như mọi khi
    Trên đường Làng vẫn đông đúc người đi
    Nắng vẫn trải như tăng thêm hơi ấm
    Đường cái lớn, xe ầm ầm tấp nập
    Báo cho ta một cái Tết đang về
    Xuân đang đến rồi, các bạn có lắng nghe?

    Ở khắp nơi trên mọi miền Tổ Quốc
    Những lớp trẻ xa nhà có đợi xuân sang?
    Ở miền quê cô bác, họ hàng
    Đang bận rộn đón con về tổ ấm
    Các con xa, những tháng ngày lận đận
    Khi trở về sưởi ấm mái t́nh thương
    Để cùng vui với cái tết khiêm nhường
    Với:“Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ
    Cây nêu, tràng pháo. bánh chưng xanh”c̣n đó
    Các con về, hồn dân tộc cũng về theo
    Dù quê ta vẫn c̣n cảnh gieo neo
    Nhưng tết đến, quê hương luôn chờ đợi
    Dù cuộc sống vẫn c̣n nhiều bươn trải
    Khi xuân về, vẫn mong cảnh chung vui.

    Làng quê ta nay đă khác xưa rồi
    Bộ mặt nông thôn đang dần dần đổi mới
    Đường bê tông thay mặt đường lầy lội
    Trường cao tầng, trạm y tế khang trang
    Bốn xóm đă xây nhà văn hóa đàng hoàng
    Câu lạc bộ thơ làng quanh năm hoạt động
    Xung quanh làng, những cánh đồng trải rộng
    Năm hai mùa, lúa trĩu hạt nặng bông
    Ngày lại ngày, những biệt thư cao tầng
    Dần thay thế những nhà tranh xưa cũ
    “Làng Chữ thập”, với ngôi đ́nh cổ
    Đang chuyển ḿnh cùng đất nước vào xuân
    Đời sống nhân dân đang đổi mới dần dần
    Đón gió mới bốn phương hội tụ
    Tuy dân ḿnh chưa đồng đều no đủ
    Nhưng tiếng cười đă rộn ră làng quê…

    Hăy lắng nghe, Mùa xuân mới đang về!

    Nộn Khê - 31/12/2013


    GIẤC MƠ MÀU TÍM**

    Làng mở hôi, sao ḷng ḿnh chới với,
    Tim thập th́nh, mong đợi bóng h́nh ai.
    Kiệu đung đưa, chiêng trống cứ giục hoài,
    Chân bước vội, mắt nh́n đâu chẳng rơ.

    Cảnh nhộn nhịp, rợp trời mang sắc đỏ,
    Tay trong tay, rộn ră tiếng cười đùa.
    Cả biển người, đi trong lất phất mưa,
    Đâu có biết, trong ḷng ai trống vắng.

    Bỗng biến đổi, như trời bừng cơn nắng,
    Em bất thần, hiển hiện trước mắt anh.
    Cả không gian chim ríu rít chuyền cành,
    Hoa bung cánh tỏa ngát hương trong gió.

    Có lẽ rằng trời xanh cùng thấu tỏ,
    Những khát khao hy vọng của chúng ḿnh.
    Khi xa em, anh vẫn cứ đinh ninh,
    Em sẽ tới để chúng ḿnh chung bước.


    Ḷng khấp khởi trong tưng bừng trống rước.
    Mắt ngập tràn hạnh phúc giữa trời xuân ….

    Nguyễn Xuân Hoàng


    XUÂN ĐĂ VỀ

    Xuân đến đây rồi, em có hay
    Ḷng dâng rạo rực cảnh sum vầy
    Quê hương rộn ră vui vào hội
    Chiêng trống, cờ hoa phấp phới bay

    Xuân đă đến rồi, xuân ước mơ
    Hân hoan rạo rực tháng năm chờ
    Xuân non mơn mởn đua khoe sắc
    Vui thỏa cuộc đời xuân ấm no.

    Xuân đă reo vui khắp mọi nhà
    Trăm hoa đua nở giữa phong ba
    Trẻ già trai gái cùng chung sức
    Nước mạnh dân giàu măi tiến xa.

    Xuân tới hoa khoe rạng núi đồi
    Đất trời nở lộc khắp nơi nơi
    Tương lai rực rỡ ta vươn tới
    Cuộc sống ḥa b́nh măi thắm tươi.

    NXH- 15/01/2018
    HẸN ƯỚC
    Tiết đă sang xuân, Làng mở hôi,
    Cháu con khắp chốn kéo nhau về.
    Ḷng thành kính cẩn dâng tiên tổ,
    Khai khẩn xây nền đất Nộn Khê.

    Chiêng trống ngoài kia rộn ră khua,
    Cờ bay rồng cuộn kiệu đung đưa.
    Trẻ già trai gái vui như tết,
    Một bóng h́nh ai dáng thẫn thờ.

    Một cánh đào phai, một nhánh mai,
    Gieo buồn hay có đợi chi ai?
    Mơn man lay động đùa theo gió,
    Một vạt áo bay trong gió mai.

    Giữa đất cố hương vẫn nhớ người,
    Ngày đêm canh cánh măi không nguôi.
    Ở phương xa thẳm mênh mang ấy,
    Một bóng ai hoài nắng gió phai !

    Lễ hội năm nay chẳng khác xưa,
    Gợi t́nh, gợi nhớ buổi ban sơ.
    Nhăc nhau giữ trọn niềm thương nhớ,
    Thắm đượm t́nh quê, ước mộng chờ.

    Một mùa lễ hội lại đi qua,
    Xa bóng h́nh ai, nhớ tiếng ca.
    Hẹn ước năm sau vào lễ hội,
    Cầm tay, chúc phúc tiếng hoan ca.
    NXH

    GỬI BẰNG LĂNG TÍM

    Ngày “Báo Bản” năm nay lại tới,
    Về quê anh vào hội, nhé em!
    Đào Mai vẫn nở bên thềm,
    Nam thanh, nữ tú lạc miền xuân tươi.
    Chuông Chùa trầm bổng chơi vơi,
    Trống Đ́nh rộn ră lan khơi nỗi niềm.
    Xa nhau cũng đă trọn niên,
    Bao nhiêu kư ức, bao đêm mong chờ.
    Vè đây vào hội, ngâm thơ,
    Nghe chèo, hát xẩm cho thơ thẩn ḷng.
    Hỡi cô thắt đáy lưng ong,
    Xa quê có nhớ ai mong đêm ngày.
    Chợ đêm, ốc luộc, men cay
    Bánh đa, bánh đúc, bánh dầy, hương chanh
    Về đây trẩy hội cùng anh,
    Cho xuân xuân măi, cho xanh xanh đời.
    Em về trẩy hội thêm vui,
    Cờ bay, rồng cuộn rợp trời quê hương.
    25/02/2018 – NXH

    Trần Minh Tâm
    GỌI RIÊNG ANH

    Em cứ bảo sẽ đến thăm quê anh,
    Khi tiết xuân ngày hội làng báo bản.
    Anh chờ đợi biết mấy mùa lá đổ
    Bặt tin em tia nắng rớt bên thềm.

    Bỗng một hôm tiếng trống rong cờ rước
    Anh giật ḿnh thấy đúng dáng em qua.
    Tay trong tay với người quê xa lạ,
    Anh chạnh ḷng ai sát muối vào tim.

    Ôi khát vọng màu tím của tháng năm,
    Bao hoài niệm, những lời thơ dan díu.
    Anh ảo tưởng em đă thành tri kỷ
    Tan tành rồi mơ ước chỉ vậy thôi.

    Anh trở về cơn đường cũ thân quen,
    Giữa tháng hai mùa hoa xoan rơi rụng.
    Chợt bâng khuâng lần theo ḍng kư ức,
    Lại lỡ làng nỗi nhớ gọi riêng anh...

    Trần Tầm


    Bùi Xuân.Hướng
    XUÂN

    Gió xuân đang thổi từ xa
    Trước tia nắng ấm cỏ hoa tươi màu.
    T́nh người có trước có sau
    Ất Mùi đến! Muốn lên tàu về quê.
    Cuối năm công việc bộn bề
    Biết rằng bến nước, bờ đê đang chờ.
    Hương đồng gió nội trong mơ
    Nhớ quê ngồi ghép câu thơ gửi về....

    Bùi Xuân.Hướng


    Bùi.Văn.Tung

    RỰC CẢNH XUÂN

    Tiễn Ât Mùi xong đón Bính Thân
    Mai vàng khoe sắc đẹp vô ngần
    Hoa Đào chúm chím đua nhau nở
    Rực rỡ vườn hồng thắm sắc xuân
    Bướm liệng ong qua thu hút nhụy
    B́nh minh chiếu dọi đẹp muôn phần
    Én bay nghiêng cánh soi đôi mắt
    Khí hậu ôn ḥa rực cảnh xuân

    Xuân B́nh Thân 2016 – Bùi.Văn.Tung

    XUÂN BÍNH THÂN

    Chào mừng năm mới, Nộn khê ta
    Cảnh sắc đổi thay khắp mọi nhà
    Nhộn nhịp xóm làng vui đón tết
    Săm mua cây cảnh: quất, đào, hoa
    Cụ già nghiền ngẫm đôi câu đối
    Em nhỏ tung tăng đón nhận quà
    Truyền thống quê ta xưa để lại
    Bánh chưng, gị trứng, cuốn hành hoa

    Bùi.Văn.Tung

    XUÂN VỀ

    Xuân về trời đất đổi thay,
    Xuân về thế giới tràn đầy niềm vui.
    Xuân về thay đổi cuộc đời,
    Ḥa b́nh thế giới tương lai tốt lành.
    Không c̣n cục bộ chiến tranh,
    Năm châu bốn biển ḥa b́nh yên vui.

    Bùi.Văn.Tung


    THƠ VUI
    (Góp vui với các cụ nhân ngày đầu xuân)

    Xuân sang vui đến mọi nhà,
    Ngồi quanh phích nước ấm trà chúc nhau.
    Chúc nhau sống bạc đầu râu,
    Nhà nhà hạnh phúc cùng nhau giữ ǵn.
    Chúc nhau sống được như tiên,
    Cơm ăn, cái mặc, đồng tiền chẳng lo.
    Gia đ́nh lớn bé nhỏ to,
    Làm ăn suôn sẻ công to việc nhiều.
    Hàng ngày vào những buổi chiều,
    Cùng nhau tản bộ ngắm diều, thưởng hoa.
    Tối về quanh những ấm trà,
    Cùng nâng cao chén ngâm nga vài bài.
    Chúc nhau ngày tháng năm dài,
    Sống vui sống khỏe, ai ai cũng mừng.
    Vui buồn cùng ghé tay chung,
    Mong sao sớm tối ta cùng có nhau.
    Ngày này của những năm sau,
    Vẫn c̣n đông đủ trông nhau mỉm cười.
    Dù cho sứt hết răng rồi,
    Cứ nh́n nét mặt rạng ngời là xuân!

    NXH

    CHÚC MỪNG NĂM MỚI

    Đầu xuân năm mới
    Kính chúc mọi người
    An khang mạnh khỏe
    Luôn luôn tươi trẻ
    Rạo rực niềm vui
    Thành đạt yêu đời
    Lộc đầy năm tháng
    Tương lai sáng láng
    Hạnh phúc tràn đầy
    Công việc xưa nay
    Làm ăn suôn sẻ
    Việc làm mới mẻ
    Hứa hẹn thành công
    Thuận vợ thuận chồng
    Biển đông tát cạn
    Anh em bầu bạn
    T́nh nghĩa thuận ḥa
    Con cháu gần xa
    Đơm hoa kết trái
    Trẻ già trai gái
    Luôn nở nụ cười
    Xuân sắc vui tươi
    Có nhiều đổi mới
    Làm ăn thuận lợi
    Sự nghiệp thành công
    Trên dưới đồng ḷng
    Nước nhà thịnh vượng

    NXH-Xuân Đinh Dậu- 2017



    Bài xướng
    TÂM SỰ TUỔI GIÀ

    Một mùa xuân mới lại đi qua
    Thêm tuổi thêm năm thêm nét già
    Thể lực xem gia nhiều điểm yếu
    Tinh thần đôi lúc kém xông pha
    Muốn thêm tuổi thọ tăng rèn luyện
    Ham thích yêu đời gắng hát ca
    Nhắn nhủ đôi lời cùng bạn hữu
    Kéo dài t́nh bạn cảnh già ta

    Phạm Văn Vinh

    Bài họa:
    CHẲNG CHÚT GIÀ

    Nổi ch́m cuộc sống chút ngày qua
    Tôi thấy riêng tôi chăng chút già
    Xướng họa tao đàn say khắp nẻo
    Giao lưu sân khấu thú nhiều pha
    Không lương không lậu không đau ốm
    Vẫn rượu vẫn trà vẫn múa ca
    Trời phú cho ḿnh dân ngoại đạo
    Bằng ḷng ta cứ măi là ta

    Ngọc Cương

    Bài xướng:
    TỰ THỌ 90

    Năm nào mừng thọ tám mươi xuân
    Mới đấy mà nay đă cửu tuần
    Sức khỏe hiện giờ c̣n thấy tốt
    Tinh thần chưa giảm chút nào phân
    Tay cầm bút viết không run rẩy
    Chân bước đi đều vững chắc gân
    Tuổi hạc lên dần đài thọ tiếp
    Ung dung thư thái vượt khung trần

    Xuân Kỷ Hợi 2019 – Bùi Văn Tung

    Bài họa:
    MỪNG CỤ TUỔI 90

    Chín mươi tuổi cụ vẫn c̣n xuân.
    Phấn khởi nhiều hơn dạo bát tuần.
    Minh mẫn thơ làm không kém tấc
    Dẻo dai rượu uống thỏa mười phân.
    Đọc xem rành rọt v́ tinh mắt.
    Đi lại vững vàng bởi chắc gân.
    Mong ước cụ luôn luôn khỏe mạnh!
    Chúc mừng tuổi mới vượt khung trần.


    Đức Xương -Xuân Kỷ Hợi – 2019

    THƠ VỀ NHÀ VĂN HÓA NỘN KHÊ
    CÂU LẠC BỘ THỐNG NHẤT
    Hai từ thống nhất ai ơi
    Đă từng dấu ấn một thời ông cha
    Kỉ niệm xưa của quê nhà
    Câu lạc bộ đó mà ta nặng t́nh
    Giữa hồ sóng nước lung linh
    Cầu cong soi bóng dáng h́nh nên thơ
    Nh́n cảnh đẹp mà thẫn thờ
    Nhớ người tạo dựng bây giờ nơi nao
    Bốn mươi năm đáng tự hào
    Ngôi nhÀ văn hoá măi vào sử quê

    Phạm Văn Vinh
    23/10/2018

    Bài họa:
    SỬA CLB LÀNG

    Nộn Khê quê mẹ ta ơi
    Nhiều phong cảnh đẹp từ thời ông cha
    Niềm vui náo nức mọi nhà
    Hồn quê lắng đọng thiết tha ân t́nh
    Cầu cong, hồ nước lung linh
    Xây câu lạc bộ hữu t́nh nên thơ
    Một quần thể đẹp tôn thờ
    Dáng xưa giữ, chẳng xoá mờ chút nao
    Dân làng ai cũng tự hào
    Lưu truyền kiến trúc, chép vào sử quê.


    Bùi Xuân Hướng
    23/10/2018


    NGÔI NHÀ VĂN HÓA

    Ngôi nhà văn hoá làng ta
    Đứng trên đảo ngọc hài hoà trung tâm
    Năm nay xây lại xứng tầm
    Ai ai cũng thấy thoả ḷng vui sao
    Nộn khê ta rất tự hào
    Voi làng văn hoá vui nào vui hơn
    C̣n trời c̣n nước c̣n non
    Ngôi nhà văn hoá trường tồn t́nh quê
    Co con cháu cháu Nộn khê
    Xa gần mọi nẻo hướng về quê hương
    Ít nhiều tỏ tấm ḷng son
    Để công tŕnh được vuông tṛn tiến mau
    Quê hương tươi đẹp mạnh giầu
    Thành công phấn khởi hát câu kết đoàn


    Bùi Văn Tung 89 tuổi

    NHÀ VĂN HÓA LÀNG TÔI

    Thênh thang đứng dưới khoảng trời
    Ngôi nhà văn hoá xây nơi giữa hồ
    Mọi người đọc sách b́nh thơ
    Cho thêm kiến thức cho thư thái ḷng
    Xây thời hợp tác thủ công
    Là nơi sinh hoạt cộng đồng của ta
    Trải bao mưa nắng phong ba
    Nay đang xuống cấp dân ta họp bàn
    Ngôi nhà văn hoá của làng
    Xây lại bền vững khang trang hợp thời
    Nay làng kêu gọi mọi người
    Góp tiền góp sức cùng nơi quê nhà
    Đoàn kết trai gái trẻ già
    Đồng hương con cháu gần xa gửi về
    Chung tay góp sức cùng quê
    Phát huy truyền thống Nộn khê quê ḿnh
    Nay mai hoàn tất công tŕnh
    Nông thôn đổi mới văn minh đẹp giầu


    Nguyễn Quang Đán. 80 tuổi
    26/10/2018


    LÀM NHÀ VĂN HÓA LÀNG
    Thống nhất xưa thật tự hào
    Xây câu lạc bộ giữa ao tuyệt vời
    Lung linh sóng nước mây trời
    Cầu cong uốn lượn đón người vào ra
    Niềm vui phấn khởi chan hoà
    Già nơi đọc sách , trẻ ca yêu đời
    Câu lạc bộ măi sáng ngời
    Nay nhà văn hoá vui chơi cả làng

    +++++
    Công tŕnh nay đă lâu rồi
    Nên cần xây lại kịp thời khang trang
    Rất mong nhiều tấm ḷng vàng
    Để nhà văn hoá đàng hoàng đẹp hơn

    1/11/2018
    Nguyễn Văn Thái


    NÓI VỚI ANH

    Anh c̣n là cảm xúc của em không
    Khi nắng chiều cũng vội vàng tắt bóng
    Trời vẫn cứ xanh gió th́ lồng lộng
    Cảm xúc ngày nào rồi sẽ nhạt phai !

    Có c̣n không, niềm vui mỗi sớm mai
    B́nh ḿnh tới với sắc màu rực rỡ
    Nắng chói chang cây phượng già thắp lửa
    Một khoảng trời nhung nhớ đang dần xa …

    Trời về đêm vẫn kia dải Ngân Hà
    Những ngôi sao chia hai bờ thương nhớ
    Người ra đi nơi chân trời góc bể
    Ngôi sao ngày nào c̣n sáng lung linh ?

    Em đi t́m ngày xưa của chúng ḿnh
    Em t́m măi t́m hoài sao chẳng thấy
    Em thả hồn vào trong mơ t́m vậy
    Nhưng trong mơ cũng lạnh giá hoang vu !

    Banglangtim

    NÓI CÙNG EM

    Anh đă cùng em qua bao mùa mưa nắng
    Khi nồng nàn, lúc mộng mị giữa ḍng trôi
    Trời vẫn xanh và cuộc sống nổi sôi
    Vẫn ấm áp một t́nh yêu nồng cháy.

    Vẫn lai láng khi b́nh minh thức dậy
    Vẫn ngọt ngào giữa trăng sáng lung linh
    Ve râm ran, Phượng thắp lửa chung t́nh
    Để xa cách luôn nhuốm màu nhung nhớ.

    Phải chăng em khi muôn trùng cách trở?
    Ta vẫn thường theo dĩ văng quay về
    Nặng nghĩa t́nh với mảnh đất làng quê
    Và nuối tiếc những chuỗi dài kỷ niệm.


    Em có biết cuộc đời là thiên biến
    Đến h́nh hài rồi cũng phải đổi thay
    Nhưng ḷng anh th́ không thể chuyển lay

    Để t́nh ta vẫn nồng nàn măi măi.

    11/11/2018 - Nguyễn Xuân Hoàng
    Lần sửa cuối bởi NXH; 15-01-2019 lúc 08:34 AM.
    TỰ HÀO LÀ NGƯỜI LÀNG NỘN KHÊ - YÊN TỪ - YÊN MÔ - NINH B̀NH
    Khách HĂY CÙNG NXH GIỚI THIỆU NONKHE.NET ĐẾN BẠN BÈ, NGƯỜI THÂN NHÉ!

  4. Những người đă thích NXH bài viết này:

    pndung (11-01-2019)

  5. #3
    NXH
    NXH đang offline
    Avatar của NXH
    Tham gia ngày
    Jan 2013
    Đến từ
    Nộn Khê
    Bài viết
    434
    Nhuận bút ($)
    7.221,26

    Cấp độ: 36 
    Kinh nghiệm: 964.219
    Cấp độ tiếp: 1.000.000

    Thích
    2.180
    Được thích 2.933 lần tại 439 bài

    Trả lời: GiỚi thiỆu chƯƠng tŕnh thƠ “ xuân quê hƯƠng”



    LỜI CHÀO MÙA XUÂN ĐỔI MỚI

    Thời gian trôi, trôi măi,
    Xuân trời, Xuân vẫn tươi.
    Xuân người, co chậm răi,
    Mỗi mùa hoa, quăng đời.

    Chẳng bao giờ bể vợi,
    Sóng đuổi nhau ra khơi.
    Triều dâng lên, hạ xuống,
    Chiếc đèn cù âm dương.

    Phải chăng ngày hôm trước,
    Cuốn lầm lỗi đi qua?
    Nước nhà giờ chuyển bước,
    Hẳn vườn xuân sai hoa?

    Người già rồi vắng hết,
    Dù c̣n một hôm nay.
    Thấy cây đời trái kết,
    An ủi tấm dạ này.

    Mặc dù bao gay cấn,
    Đất nước tỉnh ra dần.
    Nước, Làng ḷng hưng phấn,
    Chào mùa xuân cách tân !

    15/01/2019
    TỰ HÀO LÀ NGƯỜI LÀNG NỘN KHÊ - YÊN TỪ - YÊN MÔ - NINH B̀NH
    Khách HĂY CÙNG NXH GIỚI THIỆU NONKHE.NET ĐẾN BẠN BÈ, NGƯỜI THÂN NHÉ!

  6. Những người đă thích NXH bài viết này:

    pndung (16-01-2019)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh
  •